Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Đối Chất

Tiểu thuyết gốc · 1528 chữ

Đã hai ngày ma nữ Nana không tới lớp, đám học sinh có vẻ rất thoải mái, hôm nay cũng không thấy mấy người quái vật kia, bọn họ như thế mải mê mà nói chuyện. Kì lạ là đã vào học mà không thấy lão sư, một lúc sau đám học sinh mới thấy viện trưởng bước vào.

Phất Lan Đức chắp tay sau lưng đứng trên bục giảng lớn tiếng nói: "Hôm nay ta cho các ngươi nghỉ."

Được nghỉ, đám học sinh mừng rỡ nhưng chưa bao lâu lại nghe Phất Lan Đức nói tiếp: "Ở lại làm chứng cho ta một chuyện. Nana, vào đi."

Theo sau lời Phất Lan Đức, Nana bước vào, đám học sinh liền im thin thít, còn có một người bất giác run bần bật.

Nana đến bên cạnh Phất Lan Đức, lạnh nhạt nhìn xuống lớp mà nói: "Các ngươi chắc không quan tâm hai ngày qua ta đi đâu đâu nhỉ, nhưng mà... Dù các ngươi không thành tâm muốn biết. Thì ta đây cứ nhất quyết trả lời. Ta là bị người hãm hại và hung thủ, là một trong các ngươi!"

Nana chống eo chỉ tay xuống đám học sinh làm bọn họ rùng mình, ai nấy ra sức lắc đầu nguầy nguậy. 

"Đùa chắc, cô ta là cháu gái viện trưởng, còn là một ma nữ, ai dám hại cô ta."

Không biết là tên nào nói câu đó nhưng nó đã đưa đến sự đồng tình của rất nhiều học sinh.

Nana hừ mạnh liếc qua đám học sinh, sau đó cô hướng tầm mắt ra cửa lớp: "Đới lão đại, vào đi thôi."

Đám học sinh bấy giờ sững sờ xem Đới Mộc Bạch hai tay xách hai tên nam tử đang bị trói như xách heo, Tần Minh và năm người khác cũng bước vào.

Hai tên Hồn tông bị Đới Mộc Bạch ném xuống đất, Nana cởi trói miệng cho chúng, dùng dây leo nâng cằm chúng lên, Nana đưa mắt nhìn dưới lớp hỏi như không hỏi: "Ai quen biết hai người hắn? À, tất nhiên là không ai dám nhận rồi. Vậy ta hỏi ngược lại vậy?"

Nana quay mặt ánh mắt sắc lạnh mà nhìn hai tên Hồn tông, khiến chúng giật nẩy mình: "Ai, là người quen các ngươi?"

Sáu người của Thất Quái ở phía sau nhìm chằm chằm khiến hai tên Hồn tông run cầm cập. Tên nhỏ con hơn nửa ngày mới dám mở miệng: "Là, là Mạc Nhiên tiểu thư."

Cả lớp rộ lên tiếng ồ.

Mạc Nhiên ngay lập tức tức giận đứng người lên: "Nói láo, ta không quen các ngươi."

Nana vẫn rất nhẫn nại xem hai bên phản bội nhau.

Tên Hồn tông to con hơn thấy Mạc Nhiên vô tâm vứt bỏ thì không còn gì giấu diếm nữa, nhìn Nana hắn nói lớn tiếng: "Là cô ta không sai. Vị tiểu thư này, là Mạc Nhiên thuê chúng ta hại cô. Cô ta định hủy đi trong sạch của cô nhưng đêm đó tên Hồn đế ở, bọn ta không dám ra tay!"

Nghe tên này nói, Tần Minh thầm nắm nắm đấm, hắn nhớ lại cảm giác bất an hôm đó, là sự thật, nếu hắn không đến Nana sẽ xảy ra chuyện gì hắn không dám tưởng tượng nữa. Tần Minh ánh mắt hung dữ nhìn Mạc Nhiên.

"Mạc Nhiên, ta sẽ không tha cho ngươi." Tần Minh nghiến răng nói thật nhỏ chỉ mình hắn nghe được.

Bấy giờ.

"Ngươi câm miệng, ai cho ngươi vu oan cho ta!" Mạc Nhiên hai mắt đã trừng lớn, dường như muốn xé nát mỏ hai tên Hồn tông. 

Nhìn bộ dạng Mạc Nhiên khó ưa, Tiểu Vũ ngứa mắt xông đến, không biết lấy đâu ra cái khăn lau mà nhét vào miệng cô ta.

Nana cười lạnh nhìn hai tên Hồn tông, nói: "Các ngươi nên biết ơn vì không kịp làm, nếu không, ngay cả ta, cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra với hai ngươi đâu. Tiếp tục nói!"

Nana quát, tên to con run bắn, thành thật kể: "Sau đó, tên Hồn đế cứ canh chừng bọn ta không thể ra tay. Nhưng Mạc Nhiên nói cô là quái vật, cô ta muốn dùng cách của quái vật để trừng trị cô, cô ta trước đó đã đưa cho ta một lọ thuốc bảo tìm cách đổ lên người cô, sau khi bọn ta xong việc, sẽ ném cô vào rừng Lạc Nhật."

Rầm!

Tần Minh nghe đến đây không thể nhịn nữa, hắn một đấm khiến tên to con trực tiếp ngất lịm, trên đà còn định xông đến tên còn lại.

Nana ngay lập tức đến ngăn: "Tần Minh, ngươi điên sao. Để hắn nói."

Tần Minh hai mắt đã hằn ra tơ máu, trong thoáng chốc không thể nào nguôi, Nana thở dài ôm lấy hắn: "Không phải ta bình an đây sao, chỉ là điều tra lại thôi, không có chuyện gì."

Tần Minh lúc này được Nana ôm mới có vẻ bình tĩnh, Nana buông hắn ra rồi nhìn tên Hồn tông còn lại mà gằn giọng: "Thành thật nói cho ta, nhìn kết cục của bạn ngươi."

Tên nhỏ con, hắn ta nhìn đàn em của mình một phát bị đánh ngất, sợ hãi nói: "Sau lại cô ta không biết lấy đâu ra tin tức nói tiểu thư có một người bạn rất yếu, muốn bọn ta bắt cô ấy để dụ cô. Nhưng sau đó lại đổi ý không cần bắt bạn cô nữa, chỉ cần khi cô ta báo tin rồi đưa bức thư tẩm thuốc cho cô là được. Sau đó tiểu thư biết rồi. Ta, ta đã nói xong, đừng giết ta!"

Tổng hợp lại mọi việc, Nana một chút minh bạch, cô nhìn thẳng Mạc Nhiên nhưng lời nói hướng Tiểu Vũ: "Tiểu Vũ, để cô ta nói đi."

Tiểu Vũ buông Mạc Nhiên, cô ta lập tức hét lớn: "Không phải ta, các ngươi vu oan cho ta. Cha ta nhất định không tha cho các ngươi, bọn ta quen biết rất nhiều hồn sư mạnh. Các ngươi biết Phong hào đấu la? Haha ta sẽ bảo hắn ta xử lý các ngươi."

Mạc Nhiên lấy danh Phong hào đấu la ra đe dọa, chẳng biết thật giả nhưng đủ khiến mọi người chấn kinh. Tuy thế Nana lại một mặt tỉnh bơ nghĩ thầm. Nói Phong hào đấu la chẳng phải sắp tới cũng có một vị đến sao, còn có cha của Đường Tam, và cô.

Nana nhìn Mạc Nhiên lắc lắc đầu: "Mạc Nhiên, cô đây là đến chết không hối cải?"

Mạc Nhiên là chết rồi đầu thai cũng không hối, cô ta vậy mà vẫn dám chửi Nana: "Tiện nhân, ta có gì phải..."

Bốp!

Quên mất bên cạnh cô ta là Tiểu Vũ sao, ăn ngay một tát của Tiểu Vũ hộc máu mũi là chuyện bình thường.

Nana cười, cô cho dây leo lan đến chỗ Mạc Nhiên làm cô ta giật bắn người nhưng dây leo cũng không có động tới cô ta mà là chuyển hướng sang Lâm Y. Lâm Y đang sợ đến đờ đẫn bỗng chốc bị nâng đến trước bục giảng đối mặt Nana.

Nana nói: "Lâm Y, ta biết chuyện này cô có tham gia nhưng ta cũng biết phân biệt trái phải. Cô là bị Mạc Nhiên lợi dụng đi.

Để ta đoán một chút, lúc đầu Mạc Nhiên là bảo cô tiếp cận bọn ta điều tra tin tức của ta, có thể là điểm yếu chẳng hạn. Trùng hợp cô quen Vinh Vinh, Vinh Vinh thật thà xem cô hợp ý mới nói cho cô biết cô ấy là hệ phụ trợ. Cô đem tin tức này nói cho Mạc Nhiên để cô ta lên kế hoạch bắt cóc, phải không?"

Lâm Y vẫn đờ đẫn, Nana nói tiếp: "Sau đó đổi ý, chắc cũng là nhờ cô cải biến kế hoạch. Cô là người tốt, cô không muốn hại Vinh Vinh mới đưa ra yêu cầu, cô sẽ dụ Vinh Vinh đi để ta hiểu nhầm mà mắc bẫy. Ta nói đúng không?"

Giọng điệu Nana kể chuyện mình bị hại rất thản nhiên. Lâm Y nhìn Mạc Nhiên rồi lại nhìn Nana, khóc mà nói: "Phải, là Mạc Nhiên uy hiếp ta, cô ấy nói nếu ta không làm sẽ không để cho nhà ta yên."

Bước đầu đã xác nhận, Nana thăm dò tiếp Lâm Y: "Lâm Y, cô biết thứ thuốc hại ta là gì sao?"

Lâm Y nhìn Nana, khuôn mặt lê hoa đái vũ mờ mịt lắc đầu: "Ta không biết, ta thật sự không biết. Sở Phượng Na, ta sai rồi, ta xin lỗi cô, ta xin lỗi cô."

Nhìn Lâm Y khóc hối lỗi Nana cũng không định tiếp tục nói với cô ấy nữa, dù sao nhờ cô ấy mà Ninh Vinh Vinh mới an toàn.

Thả Lâm Y qua một bên, Nana lấy từ trong túi ra một bình thuốc nhỏ.

Bạn đang đọc [Đồng Nhân] Đấu La Đại Lục: Sứ Mệnh Bí Mật sáng tác bởi -Mỵ-
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi -Mỵ-
Thời gian
Lượt đọc 7

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.