Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Binh khí phường

Tiểu thuyết gốc · 1575 chữ

Hắn ăn diện đẹp đẽ, ngồi trong cỗ xe ngựa không tính xa hoa, nhưng rất êm, vén màn nhìn ra ngoài. Đoạn đường được lát bằng đá hoa cương thập phần tinh xảo, người tới lui nhộn nhịp, ngồi xe ngựa đi trên phố như hắn cũng không nhiều, khoảng hai ba chiếc. Hàng quán hai bên đường san sát nhau kèm theo tiếng quảng cáo, chào hàng sầm uất vô cùng.

- Thật không thua gì thành phố kiếp trước cả.

Hắn lẩm bẩm, đi được một lúc thì xe ngựa bỗng dừng lại.

- Đã đến nơi thưa thiếu gia, mời xuống xe.

Nghe tiếng xa phu gọi, Hoa Phong vén rèm xuống xe nhìn quanh, thứ hấp dẫn ánh mắt hắn nhất là một tòa đình viện, nói đình viện nhưng lại rộng lớn vô cùng, nhìn không thấy điểm cuối dù chỉ là bức tường rào quanh viện. Nơi hắn đứng hình như là cổng chính, cao khoảng hai thước rộng chừng hơn thước, gắn trên cổng là bảng hiệu nhìn rất lâu đời, trên bảng viết bốn chữ "Thiên Vân Học Viện" rồng bay phượng múa, mang hơi hướng cổ xưa trầm lắng , hai bên trái phải có hộ vệ canh gác, vẻ mặt uy nghiêm không chút cảm xúc, cứ như tượng đá vậy.

- Bây giờ phải vào đây học sao, học gì nhỉ?

Hoa Phong tò mò suy nghĩ, do dự một hồi rốt cuộc cũng bước vào, hai tên hộ vệ vẫn như vậy không cảm xúc mặc kệ hắn.

- Ồ đây không phải kỳ nhân Thanh quốc chúng ta sao?

- Nghe nói hắn bị đánh? Sao còn có thể đi học được?

- Sao ngươi dốt vậy, đánh thì cũng hết chứ sao!

Vừa vào cổng Hoa Phong đã nghe tiếng xì xầm của đám thiếu niên xung quanh túm năm tụm ba nói xấu mình, đang rôm rả thấy Hoa Phong nhìn sang chúng liền im bặt. Dù sao hắn cũng là thiếu chủ Hoa gia, một ngón tay cũng đè chết chúng, nói sau lưng thì được chứ cho chúng trăm lá gan cũng không dám trực tiếp chọc ghẹo hắn. Sau khi bước vào học viện, Hoa Phong lại nhớ ra được ít chuyện. Cái gọi là học chủ yếu là giảng dạy kinh doanh và rất nhiều thể loại khác, kiểu như hướng nghiệp vậy.

- “Mình đang tìm cách để trở thành vỏ giả, mà lại bỏ công đi học mấy thứ vô bổ này sao?”

Hoa Phong nghĩ bụng liền phất tay áo bỏ ra ngoài, hắn tính đi mua binh khí để luyện võ, tiện thể đi dạo để tăng thêm chút kiến thức về thế giới mới này. Ra đến ngoài cổng, xa phu còn đang cho ngựa ăn thấy Hoa Phong đi ra vội hỏi.

- Thiếu gia ngài không học hay sao?

- Không, đại ca có thể dẫn ta đi dạo chút không?

Hoa Phong nói.

- Không được, nếu thiếu gia ngài không học, phu nhân trách tội ta làm sao gánh vác đây?

Xa phu cười khổ, thực ra hắn không phải xa phu bình thường mà là hộ vệ do mẫu thân Hoa Phong xắp xếp đi theo bảo vệ hắn, cho nên cũng không dám quyết định cái gì.

- Đại ca cứ đưa ta đi, mọi chuyện ta sẽ giải thích với mẫu thân.

- À mà còn nữa, huynh có biết chỗ nào bán binh khí không?

Hoa phong hỏi.

- Thiếu gia! Ài! Thôi được ta sẽ làm theo ý thiếu gia, nhưng nếu phu nhân có trách tội thì thiếu gia chịu đấy nhé.

- Mà thiếu gia hỏi binh khí làm gì? Không lẽ ngài định.........!

Xa phu xem tên tiểu tử này hôm nay khác khác, chắc bị đánh xong đầu cũng hỏng rồi.

- Không có gì, đi thôi!

Hoa Phong nhìn xa phu cười nham hiểm, ra vẻ hối thúc. Thấy Hoa Phong nhìn mình, xa phu rùng mình nghĩ.

- Tiểu gia hỏa này thật kỳ quái!

Vô cùng nghi hoặc nhưng hắn vẫn mở rèm, mời Hoa Phong lên xe.

Trên đường đủ tiếng hàng quán đông đúc reo hò, trời vào thu gió nhè nhẹ làm chiếc rèm xe bay phần phật, lộ ra thân hình một thiếu niên gầy gò, vẻ mặt non nớt. Thiếu niên này chính là Hoa Phong mới từ học viện ra, nhìn đường phố tấp nập kèm theo gió mát trời thu mà thần sắc hắn càng thêm rũ rượi. Hắn nhớ nhà, nhớ cha mẹ và nhớ cái thành phố hoa lệ nơi hắn đang làm việc trước khi xuất hiện ở thế giới này.

- Thanh ca đưa ta tới tiệm binh khí được không?

- Vâng thiếu gia!

Hoa Phong và xa phu đối thoại, thì ra xa phu tên Hoa Thanh là một tộc nhân dòng thứ của Hoa gia. Hoa Thanh tư chất không tệ được Dương Tuệ Lan nhìn trúng, mang về bồi dưỡng, thường ngày ở cạnh Hoa Vô Kỵ nhưng cách đây không lâu chuyển qua làm hộ vệ ngầm cho Hoa Phong.

- Thiếu gia, đã đến binh khí phường.

Hoa Thanh nói rồi vén rèm đỡ Hoa Phong, trước mặt là một gian hàng treo đầy binh khí nào là đao, kiếm, thương, giáo, ....... trên cao có treo bảng đề "Binh khí phường" cứng cáp hữu lực.

Cái gọi là phường có rất nhiều loại, ví dụ như đan dược phường, binh khí phường, phòng cụ phường và nhiều loại phường thị khác, nhưng đa phần là phục vụ võ giả. Mà binh khí phường trước mặt này lại thuộc sản nghiệp của Hoa gia.

- Thiếu gia! Thiếu gia! Không ngờ quan lâm tệ xá.

Một lão bản mập ụ ị cười toe toét từ trong chạy ra, ngoài mặt thì rất vui mừng nhưng trong bụng nghĩ thầm.

- Tên kỳ nhân phế vật này sao lại qua đây cơ chứ?

Vốn lão là chưởng quầy quản lý phường các này, đang khoa môi múa mép với mấy tên người làm thì thấy có người tới, lão định cho mấy tên người làm ra đón nhưng không ngờ người tới là Hoa Phong hại lão phải ra đón nên rất không hài lòng.

- Thiếu gia! Ngài cần gì cứ phân phó, tiểu nhân nhất định cố hết sức để làm!

Lão ra sức nịnh nọt, dù Hoa Phong có là phế vật thì cũng không phải hạng tiểu nhân vật như lão có thể chọc.

- Thanh ca! Chúng ta vào!

- Vâng thiếu gia!

Hai người Hoa Phong đi vào, không thèm để ý đến lão bản đang vuốt mông ngựa nãy giờ, lão trừng mắt oán thầm.

- Phế vật mà thôi, có gì to tát chứ!

Oán thôi chứ lão cũng chẳng thể làm gì tốt hơn được.

Vừa bước vào trong, đập vào mắt Hoa Phong là rất nhiều binh khí, đủ loại nhìn rất là bắt mắt. Binh khí được chia làm nhiều nơi, mỗi nơi là mỗi loại binh khí khác nhau, Hoa Phong đi thẳng tới gian để kiếm. Hắn mải mê thích thú quan sát với rất nhiều chủng loại kiếm, có cây to như bàn tay, có cây nhỏ như kiếm phương tây ở địa cầu, cũng có cây mõng như lá liễu, Hoa Phong sờ hết cây này đến cây khác, cảm giác mát lạnh làm hắn khát khao được làm kiếm khách, đó là ước mơ của hắn mỗi lần xem phim kiếm hiệp Trung Quốc ở địa cầu. Bất chợt hắn nhấc thanh kiếm có khắc hai chữ” Thanh Phong” lên, nhưng mà Hoa Phong không ngờ là hắn không tài nào cầm lên được.

- Thiếu gia, kiếm này được rèn bằng huyền thiết tinh luyện, nặng khoảng ba mươi cân.

Hoa Thanh nãy giờ theo sau hắn vô cùng kỳ quái và tò mò, không biết tên tiểu gia hỏa này đang làm trò gì, Hoa Thanh muốn xem thử nên chỉ theo sau mà chẳng hỏi gì. Nhưng thấy Hoa Phong muốn nhấc thanh kiếm nặng ba mươi cân, trọng lượng còn nặng hơn thân thể lên Hoa Thanh há mồm tặc lưỡi có chút buồn cười, vội giải thích.

Hoa Phong thoáng cái hiểu ra, tinh thần trầm trọng không còn vẻ mặt hớn hở như vừa rồi hắn nói.

- Chúng ta về phủ!

- Nhưng ngài chưa đi dạo ở đâu mà?

Hoa Thanh lấy làm kỳ quái, rõ ràng vừa nãy nói đi dạo sao lại đòi về rồi.

- Ta đột nhiên thấy mệt nên về thôi.

- Vâng.

Nói đoạn hai người đi ra ngoài, lão bản nãy giờ luôn để ý bên này âm thầm cười trộm.

- Đúng là phế vật a!

- Thiếu gia ngài không hài lòng với binh khí nơi này sao?

- Để ta dẫn thiếu gia lên lầu hai xem thử!

Lão bản nham hiểm nói.

- Cút!

Hoa Thanh trừng mắt quát, trên người hắn tỏa ra khí thế đáng sợ làm cho lão run rẩy, răng va lập cập.

- Đại ...đại nhân tha....tha.. mạng!

- Cút!

Hoa Thanh Quát.

- Dạ.. dạ!

Như được ân xá, lão vội vàng chạy như chó cụp đuôi.

- Hừ! Tiểu nhân vô tri!

Hoa Thanh lạnh lùng hừ một tiếng vẻ mặt tức giận. Quay lại thì không thấy Hoa Phong đâu, Hoa Thanh hoảng hốt la lớn.

- Thiếu gia? Thiếu gia!

- Thanh ca! đệ ở đây.

Hoa Phong đã lên xe ngựa từ lúc nào.

Bạn đang đọc Kiếm Phá Thương Khung sáng tác bởi None
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ÁmHỏaMaĐế
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 552

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.