Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3

Phiên bản Dịch · 6639 chữ

Mưa lạnh buốt thấm qua chiếc khăn choàng mỏng màJewel quàng bên ngoài cái váy lụa đỏ. Cô ướt như chuột lột, những lọn tóc đen rủxuống từ búi tóc bới cao thanh lịch mà cô đã dành khá nhiều thời gian trướcgương để hoàn thành giờ rũ rượi như mấy cái đuôi chuột trên chiếc cổ trắng muốtđể trần của cô. Cái mũ nhung đỏ quý báu với túm lông đà điểu ngất ngưởng – mónđồ mà, giống như chiếc khăn, cô đã ‘mượn’ từ một người bạn – cũng sũng nước, nằmlệch qua một bên che hẳn một bên mắt, nước chảy tong tong xuôi theo vành mũ rộng,chỉ cách cái mũi đỏ ửng của cô chừng hai ba phân.

Nhưng cô vẫn đứng ở rìa công viên nhỏ hình tam giácnhư một kẻ rụt rè lơ ngơ, ngước đôi mắt mở to nhìn mặt tiền bằng đá uy nghi củatòa dinh thự trên quảng trường Grosvenor. Cô đứng đó đã gần ba giờ đồng hồ,không để ý đến những cỗ xe ngựa thỉnh thoảng bắn nước tung tóe hoặc những cô hầuvội vã đi qua. Suốt thời gian đó, cô đã cố gom đủ dũng khí để bước tới cánh cửagỗ sồi khổng lồ và đập cái vòng gõ cửa bằng đồng sáng bóng. Nó được tạc hình đầusư tử,và không biết vì lý do gì, nó làm cái nút thắt dạ dày cô xoắn lại còn chặthơn.

Nhưng giờ cô thuộc về nhà đó. Cả tuần qua cô đã nhắcđi nhắc lại mình như vậy. Cha Simon nói rằng cô đã kết hôn với anh ta, và điềuđó hoàn toàn hợp pháp. Timothy đã dặn cô hãy đến địa chỉ này với bằng chứ cuộchôn nhân của họ sau khi anh ta qua đời. Anh ta đã dặn cô hãy đưa giấy kết hôn củahọ cho bá tước Moorland, người mà anh ta khẳng định là giám hộnh, cùng lới chúcsức khỏe. Nên Jewel quyết định thử vận may của mình. Điều tồi tệ nhất họ có thểlàm với cô là ném phịch cô ra khỏi cửa thôi mà, phải không?

Timothy qua đời chỉ vài giờ sa khi họ làm đám cưới.Jewel bị chấn động mạnh. Quả thực, mắc dù xấu hổ nếu phải thừa nhận, nhưng côđã khóc rất nhiều. Cha Simon đã quàng tay qua vai cô, và cô phải cố nén lạithôi thúc muốn gục vào ngực ông mà nức nở. Thay vào đó, cô hếch cằm lên và vùngra để đứng một mình. Như cô đã luôn luôn chỉ có một mình… Cha Simon bảo côkhông cần lo lắng, rằng ông sẽ lo liệu tất cả, kể cả cái thi hài. Và cô cũngkhông đứng chờ một chỗ để xem chuyện gì xảy đến tiếp theo. Vẫn còn quá nhiều vấnđề – một là Willy, hai là chuyện có thể xảy ra khi gia đình Timothy biết tin vàđòi lại thi thể anh ta. Có vẻ như họ sẽ gửi một cảnh sát đến để điều tra, và côkhông muốn hợp tác với bất cứ tay cảnh sát nào.

Co đã lẩn lút vào đường phố theo bản năng vì chẳngcòn chút sức lực nào trong người. Suốt một tuần lễ cô đã bới tìm thức ăn trongnhững con hẻm đằng sau điện Kensington, cẩn thận tránh xa khu vực hành nghề trướcđây, ban đêm co xin được một chỗ ngủ trên cái ổ rơm từ một người bạn cũ của mẹ,một cựu vũ công opera hết thời chuyển sang làm gái điếm. Nhưng ở với Cilla cũngcó nghĩa là phải cố che tai bịt mắt khi bà ta mang khách về nhà. Jewel nấp dướitấm chăn của mình trên sàn nhà, cảm thấy phát ốm trước tiếng đàn ông rên rỉ vàtiếng kẽo kẹt dữ dội của chiếc giường lò xo.

Thế rồi, đêm qua, khi cô lẻn ra khỏi căn hộ củaCilla để không phải nghe thêm những con kẽo kẹt khác, thì cô trông thấy Mick.Và hắn trông thấy cô. Theo bản năng, cô nhấc chân chạy. Và hắn đuổi theo cô quanhững con hẻm tối tăm chằng chịt, ánh nhìn trong mắt hắn càng xác nhận nhữngcơn ác mộng khủng khiếp nhất của cô. Hốt hoảng, hiểu rõ rằng cái mạng của cô bémọn như thế nào nếu Mick bắt được cô, cô đã lao tới ngôi nhà nhỏ của Cha Simonsau khi cắt đuôi được Mick vào phút cuối cùng. Nhưng cái bà già gầu nhẳng ra mởcửa để đáp lại những tiếng gõ điên cuồng của cô nói rằng Cha Simon ‘bị khó ở’và không thể bị làm phiền. Jewel biết như thế nghĩa là say rượu. Tấ nhiên rồi,cô đâu có mong đợi được giải cứu dễ dàng như thế, đúng không? Cuộc đời đâu cóđược như thế.

Với cái lưng kiêu hãnh, Jewel quay lưng lại cánh cửanhà ông linh mục khi người phụ nữ đóng nó lại trước mặt cô. Không có cánh taygiúp đỡ nào chìa ra cho cô ở nơi đây – hoặc bất cứ đâu. Cô chỉ có một mình, giốngnhư cả chặng đường vừa qua. Phải dựa vào Jewel để chăm sóc cho chính Jewelthôi.

Cô biết mình phải cao chạy xa bay, đến nới nào màMick và Jem không thể tìm ra cô. Còn nơi ẩn nấu nào tốt hơn một tòa dinh tựtrong khu vực phồn hoa của thành phố? Dù sao đi nữa, đã đến lúc cô tìm hiểu xemliệu lời tuyên bố của Timothy rằng anh ta là em họ của một bá tước là sự thật haynói hão. Trước đây cô từng đắn đo không biết có nên làm vậy không, nhưng lúcnày cô không còn sự lựa chọn nào khác. Cho nên cô đã lẻn về căn hộ của Cillavào tầm giữa trưa khi cô biết người phụ nữ kia đã ngủ, và dân cư đường phố – nhữngkẻ có thể sẵn sàng dâng cô cho Mick để đổi lấy một đồng xu – đang ở trong sàohuyệt của chúng cả ngày. Cô thu dọn đồ đạc lặng lẽ hết mức có thể trước bản hòaâm của tiếng ngáy vang rền từ Cilla. Rồi cô thu hết can đảm cầm tờ giấy hôn thúcủa mình – cùng chiếc khăn choàng lụa và cái mũ đẹp nhất của Cilla Norwich – rồitới quảng trướng Grosvenor, nơi sang trọng nhất của thành phố. Tới chỗ ngườianh họ mới của mình. Một tên bá tước keo kiệt, nếu điều Timothy nói là sự thật.Và sự tôn trọng những nghi lễ của Chúa của bá tước sẽ làm cô trở thành phu nhânTimothy Stratham, không có rắc rối gì cả. Cái nút trong dạ dày cô lại cuộn lên.Nếu không cẩn thận, cô sẽ đánh mất mẩu bánh mì bé tẹo duy nhất của bữa tối. Làmsao mà cô, Jewel Combs, có thể bước lên những bậc tam cấp lượn vòng bằng đá cẩmthạch trắng kia để tới cánh cửa sang trọng đó và xin gặp một ngài bá tước. có lẽhọ còn nhổ vào mặt cô cũng nên. Ý nghĩ này làm sống lưng cô cứng lại. Jewel ngướcnhìn mặt tiền uy nghi của cái kết cấu xây bằng gạch cao ba tầng và cảm thấy họngmình khô khốc. Chắc chắn cô không việc gì phải sợ một ngôi nhà? Trời đang tối dần,cơn mưa đã ngớt, chỉ còn mưa phùn lành lạnh. Và cái dạ dày sôi réo nhắc cô rằngcả ngày hôm nay cô chưa ăn gì. Nhìn quanh công viên đã gần như vắng tanh, Jewelbiết mình phải làm điều gì đó ngay bây giờ. Cô phải tự giới thiệu mình với nhữngngười trong ngôi nhà đó – với bá tước. Nhưng gõ vào cánh cửa với cái đầu sư tửđang gầm gừ kia sẽ là việc khó khăn nhất cô từng làm trong đới.

“Bọn họ chỉ là người giống như mình, thậm chí cả tênbá tước,” cô tự nhủ với quyết tâm. Rồi, trước khi có thể thay đổi ý định, côtúm chặt túi xách có đính hạt óng ánh – một ‘khoản vay khác’ từ Cilla – đựng tờgiấy hôn thú của cô và bước xuống đường. Ngay lập tức chân cô thục vào một vũngnước sâu đến bắp chân, nhấn chìm cả bàn chân cô và gấu váy vào làn nước lạnh buốt.

“Chết tiệt!” Jewel lẩm bẩm dưới hơi thở. Màu sắc bựcbội hiện ra trên hai gò má khi cô nhấc váy lên và đi phăm phăm qua con đườnglát đá và leo lên nhựng bậc thang trơn bóng nước mưa. Cô sắp gây ấn tượng mạnhvới chiếc mũ quý giá gục xuống như một ả điếm say rượu, cái váy đỏ ưt đến mứcdính sát vào người cô như một sự không đaon trang, và mũi cô sụt sịt do ướt vàlạnh.

“Những người trong đó chẳng tốt đẹp gì hơn ta,” cô nóito thành tiếng. Rồi hít vào thật mạnh để tạo dũng khí cho bản thân, cô thả cáivòng gõ cửa đập xuống.

m thanh trầm vang rền lớn hơn cô nghĩ, nhưng mặc dùhai đầu gối đột nhiên run rẩy, cô vẫn đứng vững như bàn thạch, cằm hếch lên,nét mặc quyết tâm. Khi cánh cửa mở, một nhân vật mặc đồ đen với thái độ nghiêmtrang sánh được với cả Chúa trời đứng nhìn xuống cô bằng vẻ nghi ngờ.

“V…âng?”

“Ngài là bá tước?”

Cánh mũi ông ta phập phồng. “Đương nhiên không phải.”

“Tôi có một thứ muống đưa cho bá tước Moorland.” Bấtchấp sự nỗ lực hết sức của cô để giống một quý cô, nhân vật đó nhìn cô như thểcô vừa bò ra từ dưới một tảng đá.

“Qủa thực. Tôi e rằng đức ông không có ở nhà. Chúc mộtngày tốt lành.”

Và trước khi Jewel có thể nói thêm bất cứ lời nào,cánh cửa đóng sập lại trước mặt cô.

“Hừ, chết tiệt!” Cô nhìn chằm chằm cánh cửa trong mộtkhoảnh khắc tóe lửa khi sự phẫn nộ bắt đầu sôi lên. Đồ chết giẫm tho lỗ! Nhấccái vòng gõ cửa lên, cô thả nó xuống một lần nữa. Nó đập thẳng vào mũi con sư tửvới một âm thanh vang rền. Lần này cánh cửa chỉ hé ra vài phân.

“Ngươi, bước ngay khỏi đây, kẻo ta gọi cảnh sát.”Nhân vật đó nhăn cái mũi dài nhìn xuống cô.

“Tôi đã lói với ông, tôi có hứ muốn đưa cho bá hước.”

“Và ta đã bảo là bá tước không có nhà.”

“Ồ,ì, khi lào ông ấy về?”

“Không bao giờ, đối với thứ như ngươi. Còn bây giờ,cút ngay.”

Và lão sập cửa vào. Jewel nghiến răng, và nện vào đầucon sư tử với một lực mạnh đến nỗi làm cái vòng nảy lên.

Lần này nhân vật oai phong đó mở toang cửa và gầnnhư rít lên với cô. “Có cút đi không thì bảo?”

Nổi giận, Jewel quắc mắt dữ tợn trả lại lão. “Ông nàđồ thô nỗ, có biếc không. Tôi hỏi ông một câu nịch sự, thế mà…”

“George, bảo Rundy gọi cảnh sát.” Ông ta nói qua vaibằng một vẻ bình tĩnh lạnh lung, trước khi quay sang Jewel với ánh mắt trừng trừngbuốt giá. “Nghe chưa, cô gái? Tốt nhất là cô đi đi, bằng không điều tồi tệ nhấtsẽ đến với cô đấy.”

“Não mới nà người phải nhâng điều tồi tệ nhấc, đồ ốcsên béo ú nhầy nhụa,” Jewel vặc lại.

Cánh cửa lại đóng sầm trước mũi cô. Lão già chết tiệtngu không chịu nổi! Cô cũng có quyền nói năng như bất cứ ai! Tức điên, cô lao cảthân mình vào những hình xoắn của cánh cửa gỗ sồi chạm trổ tinh vi.

Nhân vật đó, hiển nhiên không mong chờ một vụ tấncông trực tiếp như vậy, đã bị một phen bất ngờ. Cửa bật mở, Jewel nhào vàotrong một sảnh lớn sáng rực với những ngọn nến. Chân cô trượt trên nền đá cẩmthạch bóng loáng cao cấp trước khi ngừng lại trên tấm thảm màu kem trang trí bởinhững bông hoa đào. Bàn chân đẫm nước của cô để lại những vệt bẩn trên mặt lentrắng tinh và cô vội vàng lùi lại chỗ nền đá cẩm thạch, đôi mắt mở tròn xoe khinhìn quanh cái lối vào xa hoa.

“Này này, con bé hư hỏng, cút khỏi đây! George, tớiđây giúp một tay nào!”

“Bỏ bàng tay chết dẫm của ông da khỏi người tôi, lãogià chết tiệc!” Jewel hét thất thanh, nhoài người để giữ thăng bằng khi ngườiđàn ông kéo ngược cô lại. Lão ta lôi cô về phía cửa, đang được một người đànông trẻ hơn trong bộ đồng phục trang trọng giữ cho nó mở. Jewel thấy mình đangbị đẩy lùi trên sàn nhà trơn tuột, cô thò chân ra sau và đá vào ống quyển lãota bằng tất cả sức lực.

“Đồ khốn!” Lão thét lên, buông tay cô ra và nhảy loichoi trên một chân. “Ngươi sẽ phải trả giá cho chuyện này, cái đồ… Henry,Thomas!”

Rõ ràng lão đang kêu gọi tiếp viện. Lão chộp lấyJewel, nhưng chỉ túm được khăn choàng của cô, thứ lão nhìn với vẻ kinh hãi và vứtngay xuống sàn thành một đống sũng nước. Trong lúc đó, Jewel đã chạy tuốt raxa, đôi chân ướt của cô trượt dài trên nền đá đến nỗi cô phải cứu mình khỏi ngãnhào bằng cách túm lấy cái tay vịn cong cong của một cái ghế tao nhã dát vàng.Cô nấp sau ghế khi hai người đàn ông ăn vận đẹp đẽ khác chạy vào sảnh từ hai hướngkhác nhau.

“Bắt lấy nó!” Lão già ra lệnh, và bốn tên đàn ôngvây lấy cái ghế. Cô di chuyển từng bước một để sẵn sàng cho bất cứ sự tấn côngnào và trừng trừng nhìn họ qua lưng ghế viền lụa. Lão già đang khập khiễng khiđến gần cô, hai tay giang ra như một đô vật đang tiếp cận đối thủ. Jewel cườitrước cảnh tượng này; cô luôn là người thích những thử thách gay go.

“Tới đây lào, bọn huênh hoan. Và ta sẽ ỗi ngườicác ngươi một tận!” Sự tự mãn trong lời nói xứng với ánh mắt long lanh của cô.Không phải là vô ích khi cô lớn lên trong khu ổ chuột của White Chapel. Cô sẽcho bọn họ một bài học khó mà quên ngay được…

“Ta cho rằng ông có thể giải thích chuyện này, trôngthật vui đấy chứ hả, Smathers?”

Câu nói kéo dài từ phía trên rơi xuống như một tảngbăng. Tác động của nó tới bốn người đàn ông như một dòng điện. Ngay lập tức họcừng đờ người, mắt mở to e sợ khi cùng nhau quay lại để ngước nhìn một ngườiđàn ông thư sinh tóc vàng trong bộ trang phục buổi tối màu đen hoàn hảo.

Anh ta đứng trên đầu cầu thang lượn vòng xuống đại sảnh,một tay đặt trên lan can bóng láng trong khi quan sát khung cảnh bên dưới với sựthờ ơ lạnh lung. Nhưng một mỹ nhân, cũng tóc vàng, đang đứng trên anh ta một bậclại không tỏ vẻ bàng quan như vậy.

“Thật là, Sebastian, nhìn cái sảnh xem! Nước ở khắpnơi! Smathers… ô Sebastian, ông ta có một… một… một gái điếm ở đây!”

“Tôi không phải gái điếm!” Jewel chen vào, vẻ thamchiến lóe lên trong mắt cô khi cô nhìn trừng trừng cặp đôi trên cầu thang.

“Sebastian, cô ta nói chuyện với tôi! Cái thứ ngườinhư thế! Ôi, trời ơi, tôi sợ mình sẽ ngất mất.”

“Đừng có lố bịch, Caroline. Chị không thể ngất chỉvì một cô gái thường dân nói chuyện với mình.”

Những lời nói đượm vẻ khinh miệt buông ra bằng giọnglạnh lẽo nhất mà Jewel từng được nghe. Đôi mắt người phụ nữ tóc vàng thoáng chớpchớp, rồi cô ta mím chặt môi và im lặng. Nhưng hai vệt hồng ửng trên má cô tanhư hai lá cờ sinh đôi, cô ta trừng mắt nhìn tất cả những người dưới sảnh đã chứngkiến sự bẽ mặt của mình và Jewel biết người nào sẽ phải trả giá cho sự xấu hổđó.

“Thế nào, Smathers?” Người đàn ông tóc vàng quan sátnhóm nhỏ bên dưới với sự lãnh đạm. Chỉ có một thay đổi rõ nét trong sắc mặt anhta là cái nhướng nhẹ của đôi lông mày. Jewel ngạc nhiên khi nhìn thấy sắc tháinhỏ ấy khiến cho Smathers, một nhân vật oai phong, toát cả mồ hôi.

“Tôi rất xin lỗi sự hỗn loạn, thưa ngài. Người… phụnữ này,” đôi mắt ông ta bốc hỏa với Jewel trong một giây, “đã tự tiện xông vào.Tôi chỉ đang gọi người tống cô tar a thôi ạ.”

“Hành động của ông có vẻ hợp lý,” người đàn ông nói.Lúc này anh ta có vẻ không còn quan tâm vì mọi chuyện đang được giải quyết ổnthỏa, anh ta quay lại với Caroline và chìa cánh tay cho cô ta. “Cứ tiếp tụcđi.”

“Vâng, thưa ngài.” Có một sự nhẹ nhõm và mãn nguyệnnham hiểm trong giọng Smathers, và sự báo thù trong ánh mắt mà lão chĩa vàoJewel. Lão và ba tên hầu tiến về phía cô đầy quả quyết.

Jewel đợi cho đến khi họ bước tới gần mới lấy hết sứcxô cái ghế về phía họ, những cái chân chạm trổ của nó rít trên nền đá cẩm thạch,bị chặn lại bởi mép thảm, và đổ nhào với một tiếng sầm. Smathers chửi thề và vồlấy Jewel, nhưng cô đã lao qua giữa hai tên người hầu, và đang lẩn sau chiếcbàn nhỏ được trang trí bằng một cình lớn kỳ quặc có màu trắng và xanh cắm đầynhững bông hoa hồng màu kem.

“Ôi, trời ơi, cẩn thận với cái bình! Nó là đồ sứMeissen đấy!” Tiếng thét phát ra từ Caroline, người đang xoay sở để bước xuốngcầu thang với cánh tay giúp đỡ của người đàn ông. Đôi mắt xanh của cô ta mở tovì kinh hãi và dán vào chiếc bình đang lung lay đầy nguy hiểm. Jewel, chợt nảyra sáng kiến, chụp lấy cái bình và giơ cao quá đầu.

“Vậy thì dừng tay nại,” cô nói với đám người khích độngđuổi theo mình. “Không tôi sẽ đập cái lày thành từng mảnh đấy.”

Smathers và mấy tên hầu phanh gấp lại, những ánh mắtsợ sệt đảo từ chiếc bình giơ cao đến khuôn mặt kiên quyết của Jewel rồi tớigương mặt hoảng hốt của người phụ nữ phía trên.

“Thật là, Sebastian, anh không thể làm điều gì đó ư?Chuyện này thật rầy rà! Giả sử những vị khách của chúng ta đến sớm, và chẳngmay nhìn thấy cảnh tượng đáng hổ thẹn này thì sao?”

“Khách của chị, chị thân mến, không phải chúng ta.Tuy nhiên, chị nói cũng phải. Tin đồn thì rất mệt mỏi, đúng không?” Sự dịu dàngtrong lời nói của anh ta vẫn không giấu được vẻ châm biếm. Caroline đỏ mặt tứcgiận.

“Về chuyện đó thì ngài biết rõ hơn tôi, thưa ngài,”cô ta nổi cáu, rồi đột ngột trông hoảng sợ. “Tôi không có ý…”

“Tôi biết chính xác chị định nói gì, Caroline.” Sựbuồn chán trở lại trong giọng nói của anh ta. Anh ta chuyển sự chú ý sang hoạtcảnh trong sảnh trước. “Smathers, ta không nhận ra ông đã cao tuổi đến mức nào.Ta thật là tắc trách! Tống cổ một đứa nhóc khẳng khiu hỗn láo không được phép bướcvào nơi quan trọng này cho dứt điểm đã vượt quá khả năng của ông. Nếu ông muốnnghỉ hưu, ông chỉ cần nói với ta. Ta sẽ xếp một khoản trợ cấp trả cho ông.”

“Không, không, thưa ngài,” Smathers hổn hển, đôi mắtlão ti hí tức giận khi ném vào Jewel. “Tôi…”

“Còn ông gọi ai nà nhóc con hỗng xược?” Jewel giận dữcắt ngang, đôi mắt long lên với người đàn ông trên cầu thang. “Tôi cũng tốt đẹpngang ngửa ông, cái đồ… đồ ẻo nả!

Trong âm thanh hổn hển đồng điệu của nhóm người, ánhmắt người đàn ông chiếu vào Jewel. Lông mày anh ta lại nhướng lên khi anh taquan sát cô từ đầu đến chân với sự thong thả chậm chạp. Bất chấp cơn phẫn nộsôi sục, cô phải đấu tranh với thôi thúc muốn co người lại trước sự rà soátbình thản đó.

“Ngậm miệng lại, đồ ngu! Đó là bá tước Moorland màngươi muốn gặp đó!” Tiếng rít kinh hãi đến từ một tên hầu. Jewel hạ bình xuốngmột chút, mắt cô mở to với vẻ chú tâm khi cô nhìn người đàn ông trên cầu thang.Hắn ta là bá tước Moorland sao? Trông hắn không giống một bá tước. Đáng lẽ hắnphải to béo hơn, già hơn, với cái đầu sư tử và nét mặt gắt gỏng chứ. Người đànông này dong dỏng, tóc vàng và đẹp đến lóa mắt với gương mặt hoàn mỹ như tạc củamột trong những tổng thiên thần của Chúa. Hắn ta quá đẹp để làm một người đànông, huống chi là một bá tước. Jewel chằm chằm nhìn hắn ta chỉ để tăng cường sựmiễn dịch của cô trước vẻ lôi cuốn của hắn.

“Nếu ông nà bá tước, vậy thì ông nà quý ngài mà tôicó chuyện cầng trao đổi,” Cô tuyên bố, bước ra từ đằng sau chiếc bàn. Để đềphòng, cô vẫn ôm cái bình và đôi mắt cảnh giác trước bất cứ cử động bất ngờ nàoSmathers hay những người khác.

“Cô có công chuyện với ta?” bá tước hỏi rất nhẹnhàng. “Không hiểu sao ta thấy nghi ngờ.”

“Ồ, thế à? Tôi có một thứ để trao cho bá tướcMoorland cùng với nhữn nời chúc sức khỏe mà Timothy Stratham gửi tới ông, nếungười đó đúng nà ông. Tôi phải nói dằng, trông ông không giống bá tước cho nắm.”Jewel nhìn con người đẹp trai quá mức trên cầu thang với sự ngờ vực rành rành.

“Thật là, Sebastian, anh không thể đuổi nó đi sao?Khách khứa sẽ đến…”

“Sao chị không quay lên lầu và bảo Hanks cặp lại tóccho chị đi, Caroline? Tôi nghĩ phía bên trái tuột xuống một ít rồi kìa.” Anh tathậm chí còn không nhìn cô ta khi nói, nhưng điều gì đó trong giọng nói của anhta làm người phụ nữ tái mặt.

“Anh thật độc ác, Sebastian,” cô ta thì thầm, và vớitiếng lầm bầm trong hơi thở, cô ta xoay người và biến mất trong hành lang trênlầu. Julia yêu dấu - Chương 03 - P2

Khi cô ta đi rồi, bá tước hướng sự chú ý xuống khungcảnh dưới nhà. “Smathers, ta rất thất vọng với cái cách ông xử lý chuyện này.Ta nghĩ sẽ không cần sự giúp đỡ của ông thêm nữa. Và những người còn lại có thểtrở về với công việc thường ngày được rổi.”

Gương mặt Smathers trở thành một cái mặt nạ vô cảm.Lão cúi đầu, nói nhỏ, “Vâng, thưa ngài,” và xua hai tên hầu đi trước mình, biếnvào khoảng trống dưới nhà. Tên hầu thứ ba giành một vị trí đứng im như tượng dướichân cầu thang. Căn cứ vào vẻ mặt gã, thì giờ đây gã như bị điếc và mù với tấtcả mọi việc xung quanh.

“Vậy là cô có thứ gì đó mà Timothy Stratham muốn đưacho bá tước Moorland à?” Bá tước chậm rãi nói khi đi xuống cầu thang. “Anh cóthể giúp ta, George, lấy cái gì đó bọc cho sinh vật này. Có vẻ cô ta đang rỏ nướcra khắp nền nhà.”

“Tôi không phải sinh vậc. Và không cầng phải hếchcái mũi vênh váo của ông lên trời chỉ vì một thân hình ướt sũng,” Jewel phẫn nộnói khi tên hầu đi khuất để thực hiện mệnh lệnh của ông chủ. “Ngoài trời đangmưa, nếu như ông chưa thò mũi da ngoài suốc cả ngày hôm lay. Ai ai cũng bị ướtlếu đứng ngoài đó, bao gồm cả người cao quý chết tiệc nhà ông.”

“Cô chứng tỏ mình rất đặc sắc,” bá tước lẩm bẩm. VàJewel phải nén thôi thúc muốn quăng cái bình vào giữa khuôn mặt đẹp đẽ kia.

Rồi tên hầu trở lại mang theo một cái khăn tắm và mộttấm chăn. Trước cái gật đầu của bá tước gã đưa nó cho Jewel. Suy tính giờ đã antoàn, cô liền đặt cái bình xuống và nhận những thứ đó với vẻ biết ơn nhún nhường.Bá tước rời khỏi chỗ cô để đi xuôi theo một hành lang dẫn ra phía sau tòa nhà.Cô lê bước theo anh ta cho đến khi anh ta dừng lại trước một cánh cửa đóng chặt,trong khi tên hầu mặt vô cảm đi theo cô.

“Vui lòng quấn khăn quanh tóc và cái chăn quanh ngườicô. Ta không thích có những vũng nước trong văn phòng cùa mình.”

Giọng nói lạnh lùng thản nhiên đó khơi lên những cảmxúc giữ dội nhất trong ngực Jewel. Cô muốn làm điều gì đó thật ác liệt, như làrít lên, cấu xé và gào thét. Nhưng cô không dám. Có điều gì đó ở dáng vẻ thanhlịch, tư thế thẳng đứng, thân hình mảnh dẻ đầy sức mạnh trong bộ trang phục buổitối màu đen không chút tì vết, đôi mắt xanh lạnh băng và nét mặt hoàn hảo như tạclàm cô nhụt chí.

“Ngay lập tức, nếu cô vui lòng.”

Jewel nhìn anh ta chằm chằm. Anh ta nhìn lại cô bằngđôi mắt xanh như bầu trời vào một ngày hè không mây. Mái tóc anh ta vàng óngnhư bạc – mà hầu hết phụ nữ sẵn sàng giết người để có được nó – sáng lên nhưthiên thần trong ánh nến. Trán anh ta cao và rộng bên dưới vương miện tóc lấplánh, mũi anh ta thẳng và thanh, cái miệng được đẽo gọt một cách tinh tế vớimôi dưới hơi đầy đặn so với môi trên. Gò má cao, quai hàm vuông vức, và nước daanh ta có màu đồng đẹp mắt. không nghi ngờ gì nữa, anh ta là người đàn ông đẹptrai nhất Jewel từng nhìn thấy trong đời. Qúa đỗi đẹp trai để làm người ta sợhãi – và có cái gì đó trong tư thế của anh ta, trong ánh mắt xanh da trời, làmcô thoái chí không muốn gây gổ nữa. Thỏa hiệp với phần hiếu chiến của con ngườimình, Jewel hít vào một hơi thật sâu trước khi quấn tấm chăn quanh người. Sự ấmáp của nó thật dễ chịu, cho dù cô biết sự dễ chịu của mình là điều cuối cùng cótrong đầu anh ta.

“George sẽ cất, ờ, mũ cho cô.”

Jewel ngẩng phắt lên, lại trừng trừng nhìn anh ta lầnnữa. Nhưng sự suy xét chín chắn đã giành phần thắng. Và cô bỏ cái mũ đẫm nước rađưa nó cho tên hầu mang nó đi ra.

Với vẻ đường hoàng nhất có thể huy động được, cô quấncái khăn tắm lên đầu như một chiếc khăn xếp và bước qua cánh cửa bá tước giữcho cô, vào một căn phòng chất đầy sách. Lửa đã được nhóm lên trong lò sưởi, vàmột ngọn đèn rực sáng trên cái bàn gỗ khổng lồ. Một cái ghế da màu rượu vang đãđược kéo ra phía sau bàn, và một cái ghế lớn như vậy nằm đối diện. Sát bức tườngphía xa là chiếc trường kỷ màu rượu vang pha màu vàng viền nhung. Những câysung trường gắn trên giá tô điểm cho bức tường, và phía trên lò sưởi là một bứctranh lớn miêu tả cảnh đi săm với tông màu xanh lá, vàng và đỏ tươi.

Tất cả những thứ này Jewel chỉ được nhìn thấy trongnháy mắt trước khi cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cái bàn. Và chúng làmcô choáng váng không nói được lời nào trong một lúc. Có quá nhiều tiện nghi, ấmcúng và thoải mái ột người đàn ông. Nó gần như một tội ác.

“Nào, hãy kể câu chuyện của cô đi.”

Jewel nhận thấy mình chợt mất hế từ ngữ. Cô mò mẫmtrong cái túi xách đính hạt ở cổ tay, lôi ra tờ giấy hôn thú rồi lặng lẽ đưa nócho anh ta. Anh ta cũng lẳng lặng đón lấy tờ giấy. Chỉ có cái trán hơi nhăn lạilà tố cáo những cảm xúc của anh ta khi anh ta xem mấy dòng chữ khiến cô chínhthức trở thành bà Timothy Stratham. Rồi anh ta ngẩng lên, đôi mắt xanh lạnhlùng hơn bao giờ hết khi chúng lướt trên người cô như thể giờ mới trông thấy côlần đầu.

“Cô thứ lỗi cho tôi vì đã nói thế này, cô là một tênbịp bợm ngụy trang quá kém.’

Jewel chớp mắt. Bất kể phản ứng nào mà cô trông đợi,thì cũng không phải cái này. “Gì cơ?”

“Lạy Chúa, cô thậm chí còn làm mất giá trị Tiếng Anhcủa Nữ Hoàng. Và cô đang cố thuyết phục tôi rằng đứa em họ mới qua đời của tôi– tuy có rất nhiều điểm khó ưa, nhưng vẫn còn hy vọng, không phải hoàn toàn mấttrí! – lại đi cưới cô?”

“Timothy Stratham nà em họ của ông, vậy nà anh ấy đãnói thật.”

Bá tước im lặng một lúc, đôi mắt trở nên lạnh lẽohơn. Cuối cùng khi anh ta lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như vẻ mặt. “Nói tôihay, giống kền kền ăn xác chết như cô, có kẻ nào lại đi trục lợi ở gia đình mộtthanh niên trẻ nằm trong mộ chưa đầy một tuần? Trông cô quá trẻ để nghĩ ra mưuđồ ấy, vậy ắt hẳn có kẻ đã thuê cô. Thôi nào, thừa nhận đi. Và hãy kết thúc tròhề này. Cô có thể làm thế vì cô sẽ không moi được dù chỉ một xu của tôi đâu.”

“Vậy nà Timothy đã có một đám tang tươm tấc sao?” GiọngJewel dịu xuống. Hình ảnh người thanh niên có gương mặt tử tế nằm trong nấm mồlạnh lẽo làm cho cô tĩnh trí, thậm chí dưới những lời sỉ nhục của bá tước.

Đôi mắt bá tước lại nheo vào. “Tôi cho là cô đã thừanhận mình dối trá. Cô có biết việc cô đang cố thực hiện được gọi là lừa gạt,vàbị trừng trị bằng nhiều năm giam cầm trong nhà tù New Gate không?”

Jewel nuốt xuống, đôi mắt mở to khi nỗi sợ hãi quaylại. New Gate còn đáng sợ hơn cả lửa địa ngục đối với dân đường phố ở

“Nhưng đó nà sự thực! Timothy Stratham đã cưới tôithật mà, và dặn tôi mang tờ giấy hôn thú tới cho bá tước Moorland! Anh ấy bảo,‘ló sẽ là một thấc bại ê chề đối với Seb cáo già,’ rồi anh ấy còn cười nữa.”

Gương mặt đẹp đẽ của bá tước đanh lại như thể đangtranh đấu để chối bỏ những cảm xúc không mong muốn. Rồi cũng đột ngột như vậy,nó trở nên không cảm xúc chỉ còn giữ lại vẻ thờ ơ. Anh ta ngả lưng ra ghế, đôimắt không rời khỏi Jewel. “Cô bắt đầu làm tôi hứng thú rồi đấy. Cứ cho rằng côsẽ kể cho tôi một câu chuyện khác thường từ đầu đến cuối – nhưng nhớ phải là sựthật đấy!”

Jewel thẳng người lên phẫn nộ. “Tôi không phải kẻnói dối!”

“Chúng ta sẽ xét sau, được không?” bá tước nhìngương mặt bị xúc phạm của Jewel mà chẳng có bất cứ vẻ hối lỗi nào. “Giờ kể chotôi nghe câu chuyện của cô nếu cô vui lòng, tất nhiên trừ phi cô muốn bị xáchtai ném ra ngoài.”

“Bởi ông và đội quâng của ông ư?” Jewel lẩm bẩm vớichính mình. Nhưng khi bá tước nhìn cô với cái vẻ làm người khác nhụt chí củaanh ta, cô vội vàng lao vào một bảng kê khai có chọn lọc của quá trình cô trởthành vợ Timothy Stratham. Trong phiên bản này, cô chỉ là một người qua đườngtình cờ trông thấy một người đàn ông bị thương nằm trên phố và đã giúp đỡ anhta. Khi cô kết thúc bài diễn văn với tên của Cha Simon và lời hướng dẫn củaTimothy, cô thấy cặp chân mày bá tước một lần nữa khẽ nhướng lên, và cô cắn môilại. Không biết cô có vô tình lộ ra chút sơ hở nào không?

“Vậy là cô chăm sóc cho cậu ta khi cậu ta hấp hối?”Bá tước trầm ngâm khi cô nói xong. Anh ta vẫn ngồi hơi ngả ra trong ghế, nhưngđôi mắt nhìn cô lại sắc bén. “Và cô đã lợi dụng sự yếu đuối của em họ tôi trongphút lâm chung để thuyết phục nó lấy cô. Đó chẳng phải cách mọi việc xảy rasao?”

“Kh… không!” Jewel cà lăm mà lòng nhẹ nhõm vì anh tađã đặt câu hỏi mà câu trả lời nằm trong cái phần cô hoàn toàn vô tội của câuchuyện. “Timothy bảo anh ấy muống đền đáp cho tôi vì đã chăm sóc anh ấy, nhưngbọong cướp đã lấy hếc tiền nên thay vì vậy anh ấy sẽ cưới tôi. Anh ấy lói vớicách đó tôi sẽ được chăm no suốc đời.

“Ồ, nó đã nói thế à?” Mắt bá tước nheo lại. Anh địnhnói tiếp thì cửa phòng làm việc mở ra với một tiếng gõ cửa cho có lệ.

“Sebastian, Caroline nói với ta là con từ chối ra tiếpkhách. Điều đó khá hợp với cung cách thô lỗ thường ngày của con, nhưng lần nàyta phải kiên quyết. Trong những người đó có Huân tước Portmouth và ông ấy làcha đỡ đầu của con. Con không thể khiếm nhã đến mức coi khinh ông ấy.”

“Ồ, nhưng con có thể, mẹ à. Mẹ và tất cả mọi ngườinên biết điều đó.” Bá tước mỉm cười với người phụ nhữ thon thả và hống háchđang đứng ở ngưỡng cửa lạnh lùng nhìn anh. Vẻ ngoài của hai người giống nhau tớinỗi Jewel biết ngay bà ta là ai ngay cả khi anh ta chưa gọi bà ta là ‘mẹ’. Cảhai có cùng khổ người, cùng những đường nét hoàn hảo, thậm chí cả màu tóc vàmàu da – dù tuổi tác đã nhuộm tóc bà thành màu bạc và để lại những nếp nhăn nhỏtrên làn da không tì vết. Trong chiếc váy lụa đen dài tay kín cổ chỉ được điểmxuyến bằng chiếc ghim mã não lấp lánh ở cổ, bà ta vẫn đầy sức lôi cuốn như contrai mình. Duy chỉ có giọng nói của bà ta, với sự bất mãn đã tới đỉnh điểm, làkhác biệt đáng kể so với anh ta.

“Thật là, Sebastian, chỉ vì con là tâm điểm của nhữnglời đồn đại xúc phạm về cái chết của Elixabeth không có nghĩa là con đi tẩychay xã hội. Hay là con sợ rằng ai đó có thể hỏi về đứa con chậm phát triển củacác con? Giờ đây con nên quen với chuyện ai đó đi… trời ơi, cái thứ kia là gì vậy?”

Jewel xoay người lại trong ghế để nhìn người đangnói cho rõ hơn khi cuộc đấu khẩu diễn ra, và cử động của cô làm người phụ nữchú ý. Bà ta nhìn Jewel trừng trừng với vẻ ghê tởm, và Jewel đáp lại ánh mắt bàta với sự thích thú. Bất chấp bộ dạng băng giá và những lời sỉ nhục của bá tước,theo bản năng Jewel thấy mình đứng về phía anh ta trong trận chiến mà cô nghĩ sắpbùng ra giữa anh ta và bà mẹ lạnh như băng.

“Chuẩn bị tinh thần cho cú sốc đi mẹ à,” bá tước nóivới cái nhếch miệng khẽ khàng và cố ý trêu ngươi bà mẹ. “Đây là thành viên mớinhất trong gia đình hạnh phúc của chúng ta. Nói cho đúng hơn là vợ góa củaTimothy. À, Jewel, cô có thể nhún gối chào người bà con mới của mình, bà bá tướcquả phụ Moorland.”

“Sebastian, ta đã chịu đựng đủ những trò bịp bợm trẻcon rồi, thế nên ta cảnh cáo con! Nếu con định đánh lừa ta bằng câu chuyệnquanh co vô nghĩa nào đó…!”

“Ồ, nó hoàn toàn là thực đấy, con đảm bảo với mẹ.Con có giấy hôn thú ngay ở đây.” Bá tước nói như thể đang vô cùng thích thú.Jewel còn lâu mới làm theo lời nhắc nhở để nhún gối chào mẹ anh ta, và cô chỉgiương mắt nhìn bà ta.

“Sebastian, nếu đây là một nỗ lực nữa của con đểtrêu tức ta…”

“Hoàn toàn không. Mẹ có thể tự mình xem nếu thích.”

Anh chìa ra tờ hôn thú. Nữ bá tước băng qua phòng vớinhững cử động điềm tĩnh thận trọng và cầm tờ giấy từ tay anh ta. Trong lúc đọcnó, gương mặt bà ta cau lại với một cái nhíu mày hệt như bá tước lúc nãy.

“Và con định để cho thứ này… sinh vật này đánh lừacon bằng tờ giấy này ư? Bản thân nó còn không đáng giá bằng tờ giấy.”

“Bà nghĩ bà nà…” Jewel phẫn nộ mở miệng, nhưng rồiim bặt trước cái cau mày thoáng qua và bàn tay giơ lên của bá tước.

“Yên lặng,” anh ta nói, đưa mắt về phía cô. Ngạcnhiên với chính mình, cô nghe lời anh ta.

“Kỳ lạ là,” anh ta nói tiếp. “Con tin tờ giấy này làthật.” Bà ta trừng trừng nhìn bá tước. Anh ta mỉm cười dịu dàng đáp lại bà ta.

“Ngay cả khi cô ta có ép buộc Timothy cưới cô ta thật,chúng ta chỉ cần đuổi cô ta đi là xong, thật đơn giản. Ai sẽ tin cô ta khi màthằng bé đã chết rồi – và hơn nữa, chúng ta có tờ hôn thú của cô ta trong tay.”Một ánh xảo quyệt hiện lên trong mắt nữ bá tước khi bà ta quan sát Jewel, ngườiđang ngồi cứng đờ và phẫn uất trong ghế. “Cô thật ngu xuẩn khi đưa tờ giấy nàyra, cô gái. Không có nó, cô lấy gì để chứng minh?”

“Vậy sao mẹ, cô ấy cần gì đến bằng chứng khác nếunhư con sẵn sàng chấp nhận cô ấy như là một di vật của Timothy?”

Nữ bá tước bật ra một âm trầm tức tối khi bà nhìn chằmchằm con trai mình. “Con không thể, Sebastian. Con làm thế này chỉ để hành hạta. Ôi, sao tôi lại có đứa con thế này chứ?”

“Thật chẳng may, đúng không, khi con lại không chếtthay cho Edward? Thế đấy, mọi việc đã định rồi.”

“Sebastian, con không thể…”

“Ồ, nhưng con có thể,” anh ta êm ái nói, không rời mắtkhỏi bà ta. “Và con sẽ làm thế. Và, mẹ thân yêu nhất của con, chắc chắn mẹkhông thể làm được gì trong chuyện này đâu.”

Nữ bá tước trừng trừng nhìn anh ta. Jewel có thể thềrằng đôi mắt người đàn bà đó tràn ngập sự căm ghét. Nhưng phải chăng không ngườimẹ nào có thể thực sự ghét đứa con ruột thịt của mình?

“Nếu anh chứa chấp cái thừ này, ta đảm bảo có ngàyanh sẽ hối hận” nữ bá tước nói bằng giọng trầm trầm tức tối. Quay người lại, bàta chĩa mắt vào Jewel. “Và nếu cô nghĩ rằng cô sẽ được gia đình này chấp thuận,chưa kể đến người ngoài…”

“Nhưng con cũng định sẽ lo liệu việc đó, mẹ yêuquý,” bá tước nói đều đều.

Và trước câu nói ấy, nữ bá tước xoay gót bước hiênngang ra khỏi phòng, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.

Bạn đang đọc Julia Yêu Dấu của Karen Robards
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.