Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Tiểu Vân gặp nạn

Tiểu thuyết gốc · 794 chữ

Chương 18: Tiểu Vân gặp nạn

Sau khi Dương Kỳ tự một mình đi tìm phần thưởng thì Tiểu Vân vẫn ngồi ngoan ngoãn trên tảng đá hết hát vu vơ lại ngắm trời ngắm đất.

Tiểu Vân cứ thế ngồi mãi bỗng cô nhìn ra xa thì thấy có một cái cây lớn ở gần một cái hồ nước rộng, điều thu hút ánh nhìn của Tiểu Vân là cái túi vải được treo trên cây. Tiểu Vân thấy vậy thì liền reo lên:" A! Thấy rồi!" cô ngồi suy nghĩ một lát thì cũng tự mình ra đó trèo lên cây lấy cái túi vải đó.

Vì không biết trèo cây lên cứ Tiểu Vân cứ trèo lên lại tụt xuống khiến cô phát cáu nói:" Cái cây này sao lại khó trèo quá vậy? Mọi lần thấy mấy đứa con trai trèo dễ lắm mà! Không được mình phải trèo lại lần nữa!" Cuối cùng sau nhiều lần cố gắng Tiểu Vân cũng trèo được đến gần chiếc túi vải, cô từ từ với tay tới chiếc túi vải thế nhưng...

" Rắc..." " A...aaa"

Chỗ cành cây của Tiểu Vân đang bám bỗng tự nhiên lại gãy khiến Tiểu Vân rơi thẳng xuống hồ mà cô lại không biết bơi. Lúc này cô chỉ biết kêu cứu:" Cứu... có ai không...cứu... cứu tôi với!" khi cô đang dần đuối sức chuẩn bị chìm xuống thì bỗng cảm thấy có một cánh tay ôm ngang eo cô vội kéo cô ngoi lên. Tiểu Vân lúc này cũng đã thấm mệt cũng dần dần mà nhắm mắt lại.

3 phút trước

Dương Kỳ vừa tìm được hai cái túi vải chuẩn bị về chỗ cũ tìm Tiểu Vân vừa đi cậu vừa lẩm bẩm:" không biết đồ trẻ con đó còn ở đó không hay lại chạy đi đâu lung tung rồi cũng nên!" Đang suy nghĩ bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng kêu cứu, cậu nghe thanh âm này rất quen, cậu vội la lên:"Tiểu Vân...!"

Lúc cậu chạy đến thì thấy Tiểu Vân đang chới với giữa hồ nước, Dương Kỳ lúc này vội vàng cởi áo khoác ngoài rồi nhanh chóng nhảy xuống hồ cứu Tiểu Vân.

Vừa đưa được Tiểu Vân lên bờ Dương Kỳ tay chân luống cuống tay chân liên tục vỗ mặt cô gọi:" Tiểu Vân! Tiểu Vân cô tỉnh lại Tiểu Vân!" Dương Kỳ sau khi gọi một hồi thì Tiểu Vân cũng bắt đầu mở mắt, cậu thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cậu cũng không biết tại sao mình lại như thế.

Sau khi Tiểu Vân tỉnh lại cô mở mắt ra thì Dương Kỳ đang ngồi gần đấy, quần áo trên người cậu cũng ướt sũng, Dương Kỳ thấy Tiểu Vân tỉnh lại vội hỏi:" Cô tỉnh rồi! Có chỗ nào không thoải không?"

- Tôi không sao! Làm cậu lo lắng rồi! Tiểu Vân dịu dàng nói

- Ai mà thèm lo lắng cho cô! Dương Kỳ thản nhiên nói.

- Ồ... vậy sao? Tiểu Vân nhẹ nhàng nói.

Thấy Tiểu Vân không nói gì nữa Dương Kỳ liền hỏi:" Cô rảnh quá không biết làm gì định xuống hồ tập bơi hả?" Tiểu Vân nghe vậy máu nóng bắt đầu nổi lên nét dịu dàng ban đầu bay mất sạch cô nói:" Ai rảnh mà đi tập bơi, tôi leo lên lấy cái túi vải này ai mà biết xui đến nỗi ngã thẳng xuống hồ." Nói rồi cô lấy cái túi vải chìa ra trước mặt Dương Kỳ nói tiếp:" Giờ cậu hết gọi tôi là trẻ con nhé!"

Dương Kỳ nghe vậy không khỏi bật cười cậu nhìn Tiểu Vân nói:" Cô cố trèo lên cái cây đoa để lấy cái túi vải này để không bị gọi là đồ trẻ con á hả?" " Đúng vậy... Thì... thì...sao?" Tiểu Vân ấp úng nói." Đồ trẻ con!" Dương Kỳ lạnh lùng nói, Tiểu Vân nghe vậy tức giận hỏi:" Tại sao?" " Chỉ có đồ trẻ con như cô mới đi chứng minh mình không phải trẻ con!" Nói rồi cậu nhanh chóng lấy áo khoác của mình khoác lên cho Tiểu Vân rồi bế ngang cô lên " Cậu làm gì vậy... Mau thả tôi xuống!" Tiểu Vân ngạc nhiên nói. Dương Kỳ nghe vậy cúi xuống nhìn thẳng vào cô lạnh lùng nói:" Cô im lặng được chưa? Ồn ào điếc hết cả tai!" Tiểu Vân nghe vậy thì ngoan ngoãn hai tay ôm qua cổ Dương Kỳ mặt cô dần ửng hồng mặc kệ Dương Kỳ bế cô đi.

Dương Kỳ thấy Tiểu Vân im lặng rồi thì liền ngửng mặt lên khóe miệng dần cong lên rồi nhanh chóng bế cô về nơi tập kết.

Bạn đang đọc Chờ anh nói tiếng yêu sáng tác bởi Nguyenthu1010
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Nguyenthu1010
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 3

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.