Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Phụng ta thần danh, Thiên Lưu Hà Lý Thần!

Phiên bản Dịch · 1833 chữ

Một tên trung niên cầm đầu khoác trên người hoàng y.

Sau khi dừng bước hắn nhìn thấy tượng một con cá chép đắp bằng bùn đất được đặt bên dưới gốc đa, hai mắt liền toả ra hung quang.

"Hảo tiểu tử, ngươi dám lập điện thờ cung phụng Tà Thần!"

Vừa nói, tay vừa cầm roi dài chực muốn quất lên người đồng nam.

"Chờ một chút!"

Lúc này, có một lão giả chống gậy bước nhanh tới.

Chính là Giang Khẩu trấn lão trưởng trấn.

"Trưởng trấn? Hẳn là ngươi cũng muốn bảo hộ tôn Tà Thần này?'

Tên trung niên mặc hoàng bào nhướng mày, thần sắc có chút không vui.

Nhưng động tác trong tay vẫn ngừng lại.

"Ta không dám, Tế Tự đại nhân. Chỉ là Đồng Mục dù sao niên kỷ còn nhỏ, trước đợi lão phu hỏi một chút tình huống như thế nào đã?"

Lão trưởng trấn nhìn về phía từng cái đại hán đứng sau lưng trung niên mặc hoàng bào. "Mà lại, các ngươi cũng chứng kiến Đồng Mục lớn lên, không phải sao?"

"Đúng vậy a! Tế Tự đại nhân, trước hết để cho lão trưởng trấn hỏi một chút tình huống đi. . ."

Những đại hán này đều là bách tính của Giang Khẩu trấn, có chút dao động liền nhao nhao phụ họa.

"Các ngươi. . ."

Hoàng bào trung niên ánh mắt trầm xuống.

Tựa hồ hắn cũng nhận ra uy vọng của lão trưởng trấn trong lòng bách tính của Giang Khẩu Trấn này. Không còn cách nào đành phải hừ lạnh không muốn nhiều lời nữa.

"Đồng Mục, ngươi cũng biết tình trạng bây giờ của Giang Khẩu Trấn ta. Hà cớ gì lại đi cung phụng bài vị của Thần khác?"

Lão trưởng trấn nhìn về chỏm tóc cao nam đồng, lão cũng nhìn thấy tượng cá chép bằng bùn. Ánh mắt hiện lên có chút phức tạp.

"Ta. . . Ta không muốn để tỷ tỷ trở thành cống phẩm bị mang đi Giang Khẩu Miếu hiến tế cho Ác Thần ."

Đồng Mục mở miệng.

"Làm càn! Thần của Giang Khẩu Miếu há lại để một kẻ như ngươi có thể khinh nhờn?"

Hoàng bào trung niên nghe vậy liền nổi cơn thịnh nộ.

"Thần chính là Ác Thần!'

"Nếu không phải Ác Thần, Giang Khẩu Trấn vì sao muốn ngày ngày hiến tế đại lượng cống phẩm. Đến mức bách tính trong trấn phải chịu đói rét chứ?"

"Nếu không phải Ác Thần, Giang Khẩu Trấn vì sao mỗi năm đều phải đem thiếu nam thiếu nữ hiến dâng cho hắn. Làm cho một nhà già trẻ phải rơi vào tình cảnh ly tán?"

"Nếu không phải Ác Thần, các ngươi tại sao lại bàn kế mang tỷ tỷ sống nương tựa cùng ta đem hiến tế cho Giang Khẩu Miếu ?"

Đồng Mục xúc động nói âm vang. Thần tình vạn phần phẫn nộ.

"Đồng Mục. . ."

Lão trưởng trấn cùng mấy vị đại hán thần sắc đều rung động.

Duy chỉ có tên hoàng bào trung niên kia là sắc mặt đã âm trầm đến như thể một đầm nước đọng.

"Động thủ huỷ đi toà điện thờ kia. Còn về phần tiểu tử này. . . Cũng coi là da mịn thịt mềm, đã không nỡ tỷ tỷ của hắn như vậy thì ngày mai liền cùng một chỗ đưa đến Quán Giang Khẩu, cung phụng cho Giang Khẩu miếu Thần!"

Hoàng bào trung niên phân phó một câu.

Nhưng mà, sau lưng lại không người động thủ.

"Tốt! Rất tốt! Mấy ngày trước, sự tình các ngươi cả gan dám tôn thần Tà Thần. Giang Khẩu miếu Thần động nộ đã hạ xuống thuỷ hoạ (tai hoạ về nước, chắc là lũ lụt) giết chết mấy người. Có lẽ các ngươi đều đã quên rồi đi"

"Đã không nguyện ý động thủ thì đừng trách bản tế tự hướng Giang Khẩu miếu Thần bẩm tấu tội trạng của các ngươi!"

Nhìn thấy một màn này, hoàng bào trung niên liền mở miệng uy hiếp.

Đám người động dung.

Có người nhìn về phía sau lưng Giang Khẩu trấn.

Hoang cảnh rách nát, khắp nơi đều là bùn ướt. Đây là hiện trạng do cơn hồng thuỷ vừa quét qua vài ngày trước đó.

"Đồng Mục. . . Đem tượng thần giao ra đi. Người đừng hành động theo cảm tính để tránh tai hoạ đến toàn bộ người của Giang Khẩu trấn."

Một đại hán tiến lên, muốn cướp đi tượng bùn cá chép.

"Không được. . . Không thể phá hủy tượng thần. Hiện tại chỉ có cá chép thần sông đại nhân mới có thể cứu vớt tỷ tỷ của ta!"

Đồng Mục một mặt bướng bỉnh, đem tượng bùn cá chép gao ôm vào trong ngực.

"Hỗn trướng! Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt!"

Chỉ một thoáng, hoàng bào trung niên một roi hướng phía Đồng Mục rút ra.

Đồng Mục lập tức nhắm chặt hai mắt, từ đầu đến cuối không có buông tượng cá chép trong ngực ra.

Ba! ! !

Sau một khắc, roi rơi xuống.

"Ha ha. . . Cái gì cá chép thần sông, cái này Thiên Lưu Hà Quán Giang Khẩu cũng chỉ có một tôn thần, đó chính là Giang Khẩu miếu Thần!"

Áo bào trung niên nhe răng cười lên thành tiếng. Trong mắt hiển hiện một tia tàn nhẫn.

Nhưng mà làm cho mọi người ngoài ý muốn, Đồng Mục cũng không có hét lên thảm thiết như trong dự liệu.

Một đạo thần quang bảy màu ánh vào đám người tầm mắt.

"Đây là. . ."

Đồng Mục cũng có chút ngây người.

Một đạo thần quang bảy màu đang bao phủ toàn bộ thân thể của hắn.

Nhờ vào thần quang bảy màu hắn tránh thoát khỏi một roi vừa rồi.

Mà ngọn nguồn nơi phát ra thần quang lại là tượng cá chép ở trong ngực áo.

Sau một khắc, hai tay của hắn không tự chủ được buông ra.

Tượng cá chép đúng vào thời điểm này lại đang lơ lững giữa không trung. Thần quang bảy mày chói mắt chiếu rọi khắp bốn phía.

Từng sợi hương hỏa chi lực tụ đến, hóa thành một đôi ngư mục băng lãnh.

Một cỗ hạo đãng uy áp, quét sạch tứ phương.

"Cái này. . . Đây là. . . Đây là cá chép thần sông đại nhân!"

Đồng Mục, lão trưởng trấn cùng bọn người của Giang Khẩu trấn tại thời thời khắc này đều nằm rạp trên mặt đất.

Thần linh trước mắt, phàm nhân sao dám bất kính?

Cho dù là khí diễm phách lối như hoàng bào trung niên, giờ phút này cũng là quỳ rạp xuống đất.

Không phải hắn muốn quỳ, mà là hắn không thể không quỳ.

Uy áp truyền ra từ ngư mục, một tên phàm nhân như hắn há có thể chống cự?

"Người nào. . . Dám khinh nhờn ta tượng thần?"

Thanh âm lạnh lùng truyền ra không mang theo chút tình cảm nào.

"Hắn. . . Chính là hắn!"

Đồng Mục chỉ hướng hoàng bào trung niên.

Trong hư không ngư mục chuyển động, khoá chặt trên người hoàng bào trung niên.

"Ta. . . Ta là Giang Khẩu miếu thần khâm định Tế Tự, ngươi không thể giết ta! Ngươi nếu như giết ta. . ."

Cảm nhận được ánh mắt nhìn chăm chú, áo bào màu vàng trung niên thân thể run lên. Hắn vội vàng nói ra Giang Khẩu miếu Thần danh hào.

Đây là một cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của hắn.

Nhưng mà lời còn chưa nói hết.

Áo bào màu vàng trung niên song đồng chính là phản chiếu ra một vòng thất thải quang mang.

Oanh!

Một đạo thần quang bảy màu rơi xuống.

Hoàng bào trung niên toàn bộ thân hình đều bị chôn vùi, ngay cả chút điểm huyết nhục đều không có để lại.

Giờ khắc này, toàn trường yên tĩnh.

Đám người phảng phất đều cảm nhận được thần phẫn nộ.

"Nhận ta Thần Dụ. Một ngày sau, ta đem trấn sát Giang Khẩu miếu thần, quét sạch Giang Khẩu miếu thần tín ngưỡng. Đổi phụng ta thần danh: Thiên Lưu Hà Lý Thần!"

Ngay sau đó, dưới sự gia trì của Hương Hoả Chi Lực. Cổ Dạ thanh âm lại lần nữa truyền ra truyền khắp toàn bộ Giang Khẩu trấn.

Toàn bộ Giang Khẩu trấn chấn động.

Đợi cho thanh âm dần tiêu tán.

Trong hư không cá mắt, bắt đầu chậm rãi trở nên hư ảo.

. . .

"Hô. . . Cuối cùng kết thúc, tiêu hao thật đúng là lớn a!"

Bên trong Thiên Lưu Hà, Cổ Dạ thu hồi tâm thần.

Vẻn vẹn lần này thi triển thần kỹ 【 truyền lại 】, liền tiêu hao hơn hai ngàn hương hỏa chi lực.

Chủ yếu là bởi vì hắn ngưng tụ ý chí pháp tướng cũng chính là đôi ngư mục kia cùng với thất thải quang đoàn đem tên hoàng bào trung niên diệt sát.

Bất quá.

Đây hết thảy đều là đáng giá.

【 ngươi nhận lấy tín đồ sùng bái, hương hỏa chi lực +1 】

【 ngươi nhận lấy tín đồ sùng bái, hương hỏa chi lực +1 】

【 ngươi nhận lấy tín đồ sùng bái, hương hỏa chi lực +1 】

【. . . 】

Rất nhanh những tín đồ mất đi của Cổ Dạ đều đã trở về, không những vậy mà còn có chiều hướng tăng lên.

Thậm chí cấp tốc vượt qua trước đây thời kỳ đỉnh phong trên trăm người.

Cái này đều nhờ vào Giang Khẩu miếu thần không được ưa chuộng.

Giang Khẩu miếu thần lợi dụng sự sợ hãi đến ép buộc Giang Khẩu trấn bách tính thờ phụng chính mình. Nếu là sợ hãi một mực tồn tại, hương hỏa chi lực tự nhiên liên tục không ngừng.

Nhưng Cổ Dạ lần này người trước hiển thánh xoá bỏ Giang Khẩu miếu thần một vị Tế Tự. Tăng thêm về sau một tiếng thần dụ tuyên cáo đem hết thảy đều cải biến.

Giang Khẩu trấn bách tính trải qua thời gian dài oán hận chất chứa, tại thời khắc này bộc phát. Tín ngưỡng cải biến, đây là sự tình tự nhiên mà thôi.

"Đây vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi. Đợi đến ta chân chính chém giết kẻ gọi là Giang Khẩu miếu thần sẽ có càng nhiều Giang Khẩu trấn bách tính tín ngưỡng ta. Vì ta thiết lập điện thờ, thậm chí cả mở thần miếu."

Cổ Dạ ý đồ rất rõ ràng, chính là muốn để mình thay vào vị trí của Giang Khẩu miếu thần.

Về phần kia Giang Khẩu miếu thần là ai? Cổ Dạ trong lòng đã có định số.

Ngoại trừ Quán Giang Khẩu tôn này Dẫn Linh cảnh cửu trọng thiên, còn có ai dám tự xưng là thần của Quán Giang Khẩu?

Bạn đang đọc Trùng Sinh Vì Cá, Mười Năm Thành Giao, Trăm Năm Hóa Long! (Dịch) của Hạ Bút Như Hữu Yêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi anhhungxalo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 9

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.