Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Nhân sinh nhiều lắm vô thường, sống trên đời nhiều lắm bất ngờ bất ngờ lớn nhất luôn là người yêu cũ, giửi đến mấy vị đạo huynh hành nghề hãy yêu thương thương chó con mới sáng ra liền bị trộm rồi

Tiểu thuyết gốc · 3523 chữ

Bầu trời đêm tối những vị sao soi sáng khắp trời có thể thấy được một chiếc máy bay đèn xanh xanh đỏ đỏ bay qua trong khá giống vật thể bay không bay xác định!

Cái giờ nay mặt trời còn chưa mọc lên ", cũng đã có từng tiếng âm thanh dồn dập chuyền đến tiếng kẻo kẹt qua lại tiếng máy móc chạy kịt kịt, không ngừng phát ra ầm ầm có lẽ chẳng là do hiểu quả cách âm quá kém nên toàn bộ điều lần lượt kéo đến bên tai rồi.

Xong dần đánh thức một thiếu niên vẫn còn đang mơ ngủ tỉnh dậy, khuôn mặt khờ khờ hắn hơi hơi vỗ đầu phát ra giọng khó chịu, chết tiệt a cái nhà kia khi nào mới có thể sửa xong ồn chết ta rồi, trên giường ngồi dậy xem đồng hồ mấy giờ

0005.00 giờ rồi sao!!!!!!!!

Ngồi dậy theo thói quen thường ngày chuẩn bị một lát rửa mặt, đưa tay kéo lấy một đường kem thật dài rồi đánh răng nhìn đến mình trong gương" đó là một khuôn mặt của vị thiếu niên trong rất xấu, điều buồn cười chính là là đôi mắt thâm đen của gã đi"nguyên nhân do tối qua thức đêm làm việc nên hôm nay thức dậy nhìn quần thâm đen đầy mắt rồi.

Thiếu niên gọi là hiếu văn năm nay 18 tuổi hiếu văn chính là một tên cố chấp luôn trung thành lối sống với tiêu chí của mình

làm một tên nhân viên văn phòng gương mẫu, có điều mẫu nào không biết.

Đi ra khỏi nhà theo cầu thang xuống tần dưới đột nhiên

trước khi đi làm, vẫn còn có thời gian ngắn, vẫn còn sớm làm gì thì làm trước phải đến ngõ hẻm uống cà phê cái đã.

Bước xuống đường bầu trời vẫn còn lờ mờ nhưng ngôi sao vẫn còn thấy rõ, chưa ẩn đi

thỉnh thoảng vẫn có xe chạy qua lại đi đến một tiệm bên đường quán nước ngồi xuống chiếc ghế một tiếng răng rắc vang lên, đồng thời cũng đã có giọng nói quen thuộc chuyền đến, hiếu ngươi vẫn uống như cũ sao.

tựa đầu vào ghế hắn đáp a đúng cho con như cũ là được rồi đúng nhất định phải bỏ cho cháu ít đường nha cô như.

Hắn cũng không biết (cô như) đã ở đây bán được bao lâu, chỉ biết khi đến đây từ 6 năm trước cũng đã có cô, tương đối mà nói do thương xuyên gặp mặt nên xem nhau như cô cháu trong nhà tuy vậy cho dù nợ có hai nghìn cũng không cho.

*Được chờ ta một lát đến ngay đây đợi cũng không lâu cô đã mang đến ca phê, cầm lên ly nước nhăm nhi bi đát, do hắn tương đối thích uống nước có ngọt vì vậy còn bị bệnh nữa, đi khám bác sĩ khuyên nên uống ít lại đường đi nếu không muốn ăn chuối à, nhưng hắn cảm thấy mình vẫn khỏe không thấy bệnh tật gì ..

Toàn lừa nhau nhà

Cầm đến đến tay ly cà phê tỏa ra hương khói chấp chéo hai chân,khoé mắt lé liếc đến ra ngoài đường chờ xem có vị nào mỹ nữ nào đi qua không à đây đã là bản năng của mỗi đứa con trai đi, như hơi thất vọng rồi

Có lẽ trời vẫn chưa sáng lên nên cũng chẳng có vị nào mỹ nữ ra đường cho hắn nhắm rồi lại thêm một buổi sáng vô vị thiếu đi bóng dáng của mấy vị nữ nhân xinh đẹp ca phê trong tay cũng chẳng còn thơm nữa, thiếu niên vô cùng thất vọng thời điểm trước may mắn được nhìn đến một vị tiểu thư chỉ là liền chưa kịp làm gì đã bị ăn vài tác rồi.

"Đột nhiên dưới chân có cảm thấy nhột nhột cuối đầu nhìn lại hoá ra là một con chó nhỏ, nhìn đến lại vô cùng đáng yêu nó có bộ long vàng mượt mắt lông lanh, hắn miễn cười khẽ vuốt ve mau đi đi a ta hôm nay rất bận không có thời gian chơi với ngươi đâu.

"chó con nhỏ tựa như nghe hiểu lời đồng dạng chạy sang một bên ngồi xuống.

chó nhỏ này gọi là mực chính là mực, đó là con chó không chủ tuy vậy mọi người không có ghét nó ngược lại khá được mọi người nơi này thương yêu thích.

Cách nó khá hoạt bát thường hay nhân lúc không ai để ý liền cho đối phương hai lỗ răng, thời điểm mới đến hắn cũng bị cắn phải tốn 2 lít đi chít thuốc thật là.

Kể từ đó chính mình nhiều lúc cũng không được bình thường lắm văn hiếu không khỏi nghi ngờ có phải hay không bị dại rồi.

" Từ trên ghế đứng dậy khẽ vươn vai đang muốn rời đi nhất thời ở phía sau lưng đã chuyền đến tiếng kinh hô 'mau bỏ nó ra, cùng với đó là tiếng của cô như

_ tiếp theo chính là tiếng chó sủa yếu ớt gâu gâu gâu!!

quay đầu lại đã trứng kiến cảnh tượng chiếc xe trên có hai người mặc đồ đen sì sì chỉ để lộ ra đôi mắt xanh lè, ngồi trên chiếc xe 130ccm trên tay người ngồi sau cầm lấy cổ của chó nhỏ nó còn ngừng không ngừng giãy dụa.

Mau chạy đi cái thằng này mày đợi cái gì.

" hắn không kịp nghĩ nhiều đã cầm chiếc ghế đang ngồi trực tiếp lao đến.

hét lớn!!! Các ngươi mau bỏ nó ra!! Cựu mạng a

Mau nhanh lên tên ngồi sau vọi thúc dục đồng bạn mình mau lên nhanh lên..con mẹ mày hết bình rồi hôm qua mày không sạc à.

Biết rồi... Lần nào cũng vậy tay chân chạm như rùa

Nha già rồi đi ngươi thông cảm

Tên ngồi trước thấy vậy vội chạy Chiếc xe nổ máy bạt bạng tiếng nổ như là bô độ thì phải ""trong lúc nghìn cân đó phóng đi hắn kịp nắm lấy chân trái chó nhỏ con giật lại

Gâu gâu.

Chính mình thuận theo quán tính trong tay ngã ngồi, chưa đội kịp Hoàng hồn ở phía sau đã chuyền đến tiếng xe ôtô im ổi..

Xong a lần nay nhất định không gánh nổi ngươi đi một tiếng thở dài chán nản tựa như đã bất lực đến tận cùng.

chạy đến cùng lúc tiếng bóp còi in ổi...

Tiếng hét kinh hãi Aaaa! Tránh mau

"Hắn tưởng rằng mạng mình xong rồi nhưng, cũng may rằng người kia kịp đạp thắng lại mũi xe chỉ vừa chạm lưng thôi. May như vậy hắn mới cho đủ thời gian chạy vào lề đi, nhìn trên tay chó nhỏ

trái tim đập thình thịch hắn cảm thấy hôm nay may mắn chỉ tí nữa đã phải đi đầu thai rồi con con cuối cùng nhịn xuống cơn giận.

Có mấy người thấy vậy chạy đến hỏi thăm mà sau khi xác nhận hắn không sau

May cho ngươi đó a hiếu cái bọn trộm cắp nay thật là ...

Rồi cũng thôi mọi người dần tảng ra

Thả chó nhỏ trên tay xuống nhìn gương mặt vô tội nghiệp chưa biết chuyện gì của nó, may cho ngươi lần còn có ta về sau đừng nên đến gần người lạ biết không.

chó nhỏ sửa vài tiếng, ừm ta phải đi làm đây chiều về liền mua cho người hai bánh bao, ừm được ba cái...

Quay đầu đi mà lúc đi qua ngồi nhà kế vẫn bên đang sửa chữa có chút khó chịu

không biết khi mới sữa xong nữa đây, hơi ngửa đầu lên nhìn đến những thân ảnh nhỏ bé đang cẩn thận đi lại làm việc trên tòa cao, trên độ cao đó nếu đổi là hắn dám chắc đã ngất xỉu rồi.

mang theo còn chưa tỉnh giấc mơ mộng đi đến công ty chính mình

việc làm hắn cũng là nhận viên làm công ăn lương khác đó là tính theo đơn sản phẩm nha nói là nhân viên gương mẫu cho oai chứ là một nhân viên thời vụ thôi

hắn đi vào bên trồng chính mình công ty cũng đã rất nhiều ngươi làm việc giờ chỉ 05,30 như cũng đã rất đông oi

Ngồi xuống chính mình bàn làm việc bắt đầu lập lại công việc nhàm chán thứ hắn làm chính là đem sản phẩm bỏ vào hộp chính là khu đóng hàng trong truyền thuyết.

Do chỉ là nhân viên mới nên lượng cũng chỉ 5 triệu một tháng đối lúc còn bị trừ tiền vớ vẩn "Như đối với hiếu văn đó chính là số tiền rất lớn do chỉ sống một mình nên rất thoải mái không phải nghỉ nhiều như vậy.

Như đúng lúc có người đi đến sau lưng hắn đột nhiên che lại mắt anh hiếu

Giọng nói ngọt ngào chuyền đến Ngươi đoán xem là ai giọng nói phát ra êm tay, như hắn đang rất chán thế là, đẩy cánh tay xuống quay đầu nhìn trước mắt đó là một thiếu nữ xinh rất đẹp, làng da trắng nõn gương mặt trái son nhìn vào cho ta cảm giác vô cùng đáng yêu đi .

Nàng gọi tiểu Ngọc Ngọc, Đây chính là bạn gái của hiếu văn rất chi là hoạt bát.

Cũng không có gì bất ngờ giọng hắn nghiệm túc hỏi,có chuyện gì nữa đây

Thiếu nữ ngại ngùng nói ngày mai ngày mai là????

Là sinh nhật anh họ của em sao?

thiếu nữ lắc đầu! vậy là chính là trai em sao?

không phải!

Thiếu nữ lộ vẻ khó chịu mai là sinh nhật của người ta ngươi phải nhớ tặng quà cho ta có sao xem đi.

được được!Hắn khẽ gật gù được ta đã nhớ rồi

Lại quay đầu tiếp tục công việc bỏ hàng vào thùng chính mình.

Tiểu Ngọc Ngọc thấy hiếu văn không để ý tới nàng liền tức giận đạp chân, đi đến một bên nói chuyện với nam nhân khác người này hắn cũng biết đó chính là giám sát của khu hắn đang làm gọi thân thương chỉnh là +(quản lý.)có quyền sinh miệng thân chửi thần chưởng hắn cũng bị mắng vài lần.

Mà hắn thấy cảnh này cũng không tức giận cũng không có thứ gì gọi gen cho lắm dù sao đi nữa đây chi là công ty mà thôi...

Buổi chiều mọi người trong ty đã bắt đầu tang làm ra về, hiếu văn cũng thu dọn chính mình đồ đạc như lúc đó.

Nhưng có gã vội chạy đến, a văn a văn ngươi mau giúp ta làm hết đống này làm việc này nhớ hoàn thành sớm ngày mai chưa xong ngươi chết với ta đấy, hắn vừa thở hì hục rồi chạy đi.

nhìn đến đống đồ còn chưa làm xong lại tăng ca sao, Như không có thêm tiền

12:00 giờ tối hiếu văn liễu thiểu bước đi trên đường về đi qua trước nhà còn mua ly ca phê uống cho đỡ nhớ cha mẹ.

Bước đến được chính mình căn phòng yêu dấu, đã không kịp nghĩ nhiều nhảy lên giường ngủ như Trong lúc đó nhờ đến ngày mai sinh nhật tiêu ngọc, lại ngồi dậy cố mở đối mắt chính mình cầm lên điện thoại.

Lên mạng tìm xem mua quà cho nàng,trong khi chọn lựa lựa cuối cùng được túi xách 2 triệu đồng ấn vào mua khi.

Xác nhận một vòng tròn xoay xoay như đang mạng lag hồi lâu sau

Tiếng tít tít tài khoản -2. triệu tài khoản hiện tại 27.090₫ cảm ơn quý khách đã ủng hộ rất vui lòng được phụ vụ.

Đang muốn tắt điện thoại đi ngủ hắn lại vô tình phải nói là vô tình nhìn đến trên video có một đoạn giới thiệu khá thú dị về sữa củ sạc điện thoại ừm.

Do cũ sạc của hắn đã cũ nên sạch điện thoại có khi được lúc lại không

Nhìn đến người trong video đó nối 3 cái củ sạc lại với nhau, sạc liền một 100% coi đến đây" đối với một người thích chế chế đồ nhứ hắn mà nói cho dù trời đã tối thì có phải làm chủ yếu là muốn tiết kiệm ít tiền về cho cha mẹ.

Hiếu văn lấy ra mấy cái cũ sạc đã cũ trong kệ ra

Bắt đầu làm theo như hướng dẫn trong video nối lại hết với nhau sau đó ừm ghim điện ghim như nào đấy đúng như nay.

sau đó Bật nút bấm lên...

Sao lại không vào nhỉ hắn có hơi hoài nghi nhìn đến trên tay điện thoại, chắc là tại đây sạc

Cắt đi mấy cái day nhợ ở bên cạnh hắn mở cửa phòng quyết định đi mua dây mới về thứ xem kết quả có khác không, để cho mát mẻ hắn chỉ mạc một cái. áo thung và chiếc quần cọc.

Đi trên con đường vắng vẻ chỉ có ánh đèn điện chiếu sáng tuy có hơi sợ như cuối cùng vẫn đến được cửa bán đồ điện tử

giờ nay đã rất trễ rồi như mà cửa hàng vẫn còn mở cửa hắn đi tới đã có vị nữ phục vụ xinh đẹp đi giới thiệu chào hỏi

cố ấy mở ra nụ cười thân thiện ,không biết anh muốn mua gì

Hắn hiện giờ cũng đã buồn ngủ rồi lắm,nên nói lấy cho ta 3 4 công dây sạc điện thoái đó lấy loại tốt đi

Vâng bên em hiện đang có khuyến mãi giảm giá 20% giá trị

được rồi lấy nhanh lên đi, của anh hết 280sị có cần chuyển khoản không ạ

hắn mò từ trong túi chính mình ra trứng minh thư đưa đến trước mặt nữ nhân viên trả góp nha, đúng chính là 0% lãi xuất đấy

Nữ nhân viên vẫn dữ nữ nụ cười nói được ạ!

Bíp bíp tiếng thanh toán

Cánh cửa mở ra khỏi cửa khỏi cửa hàng trước" ánh mắt hâm mộ rất nhiều người, lần nữa đi trên con đường vắng vẻ hắn đột nhiên cảm thấy sau lưng ớn lạnh quay đầu lại chắn thấy một ai

ảo giác rồi về ngủ sớm thôi lắc lắc đầu tiếp tục bước đi, đột nhiên hắn lại quay đầu chỉ thấy dưới ánh đèn chiếu sáng lúc có một thân ảnh mờ mờ không rõ nam nữ đưa cánh tay lên cao cùng với nụ cười khà khà

Còn chưa có 2% giây

Hăn trực tiếp bỏ chạy đi, hét lớn cứu mạng...

Mà thân ảnh không xa là nữ nhân viên kinh ngạc nhìn hắn chạy một mạch mất bóng thanh niên.

.. lại nhìn trong tay thẻ trứng minh, thôi để cho hắn ngày mai đến lấy vậy.

hiếu văn chạy về nhà sau trong lòng vẩn còn sợ hãi là biến thai sao quái a ta xấu như vậy vẫn có người để ý đến.

đồng thời do thật sự là quá buồn ngủ rồi hắn lờ mờ đi đến bên giường nằm xuống rất nhanh đã ngủ rồi.

Tiếng đồng hồ báo thức vang lên làm cho còn đang say giấc nồng tỉnh dậy ..

vội vàng chuẩn bị đánh răng rửa mặt làm hết các thứ cơ bản rồi, mang theo còn chưa ăn gì cái bụng đói đi đến công ty.

Tuy chỉ còn rất sớm như đã rất nhiều ra vào bước đến gần theo thường lệ chào hỏi bảo vệ

Bảo vệ liết qua cửa lập tức đưa tay ra căn hắn lại! Chuyện gì?

bảo vệ nhìn hắn chỉ chỉ xuống dưới thuận theo ánh mắt, thì ra do sáng sớm quá vội hắn mang theo cả cái quần cọc luôn

Hắn lập tức hiểu ra vấn đề, bác tám a ngươi tha cho ta đi đây là lần đầu tiên của ta chúng điều là .. hay ngày mai ta mời một chầu thế nào

bác bảo vệ chỉ chỉ bức tường không xa ngươi mù sao trên đó ghi gõ cấm mang quần cọc vào ty...

Đang lúc hắn muốn nói tiếp thì, bên cạnh lướt qua một vị nữ nhân viên xinh đẹp nàng chào bác bảo

một cái rồi bước vào trong.

Điều nay không phải điểm đặc biệt đặc biệt đó chính là chiếc quần của nàng a đấy không phải quần cọc sao" nó chỉ một ống kìa

bác bảo liếc mắt nhìn hắn" đồ nhà quê gõ gõ đó gọi thời thượng có biết không, sau hơn 30 phút tranh cải về chuyện cái quần cùng ông bác bảo vệ cuối phần thắng nghiêng về phía ông ấy

Hắn chỉ có thể ngậm ngùi trở về nhà thay đồ bước vào căn đang lúc muốn tim quân áo để thay. đột nhiên hắn nhìn đến đống dây sạc kia vù sao cũng rảnh thế là lần mang đến dụng cụ lần này để cho chắc chắn hắn tháo luôn cả vỏ nhựa bên ngoài chỉ để lộ ra phần đồng

đem 4 dây nối lại với nhau còn lại là ghim điện.

Bên trong giang phòng tối không ngừng lập ánh sáng rồi lại tắt kịt kẹt kẹt làng khói xương khẽ bay lên

Giữa bầu trời vàng lên từng hồi tiếng xe cấp cứu, vang vọng trên con đường vắng vẻ

A mau tranh ra, trước cửa nhà hiếu văn, thiếu niên nằm trên cáng cứu thương được mấy người bưng ra từ trong nhà được kéo lên xe.

ở ngoài có rất nhiều người vay xem, trong đám người chú ý nhất đó có thiếu nữ khóc đến thương tâm hiếu văn sao ngươi ngốc như vậy a a a

không có ngươi làm sao ta sống tiếp đây... Nàng phải nhờ đến mấy ngươi nâng đỡ mới có thể đứng vững.

Thời gian như nước chảy 2tuần lẽ 4 ngày sau.

Trước ngôi mộ trên mộ có tâm ảnh ngươi mặt thiếu niên tươi cười ở trên ghi chú.

Họ tên. Ông hiếu văn

Mất Ngày .. tháng ..

Sinh năm 2006

Hưởng thọ 18 năm

Mộ bia trước cấm bà cây nhang tỏa ra hơi khói còn có không ít bánh trái được đặc ngay ngắn có điều hình như thiếu nải chuối đâu.

Có thiếu nữ đứng trước tâm ảnh thiếu niên, gương mặt tỏ ra u buồn bã chính là tiểu ngọc ngọc.

Đứng cạnh tiểu Ngọc có một nam nhân hắn cẩn thận ăn ủi nàng a ngọc ngươi

*0tiểu Ngọc nhẹ nói ta không sao.

Nam tử thấy vậy hướng về người trong ảnh đến bức ảnh trên bia mộ trầm giọng nói

A hiếu ngươi yên tâm lên đường đi đến, tiểu Ngọc Ngọc để ta thay ngươi bảo vệ

Nói xong Nam tử cẩn thận đỡ nữ nhân dậy tiểu ngọc ngươi cẩn thận thai thai...........,+++hài tử của chúng ta nhà.

Ta biết! tiểu Ngọc khẽ cười xoa bụng mình

Thân ảnh hai người dần rời đi, để lại gió thu dần thỏi từng chiến lá tung bay theo cơn gió ..........

18 năm

cũng là mùa thu lá cây dần biến sang màu vàng

trên đường nháo nhiệt từng cơn gió mang theo hơi lạnh báo hiệu cho mùa đông sắp đến

__

mẹ tết năm nay ta muốn ăn mức táo? !được được phụ nữ khẽ xoa đầu đứa nhỏ mẹ mua cho ngươi.

Trên từng đoạn đường có một con chó già chạy qua lại

cho ngươi nè có một tiểu hài cầm lấy ô bánh mì trên tay ném cho nó, chó già vui vẻ gặm lấy bô lông đã bạc màu trắng.

Bầu trời dần buông xuống dưới ánh đèn từng ngôi nhà bên trong vang lên từng cười đùa ở ngoài giờ nay gió rét thói qua từng con hẽm

Chó già trên miệng cặn lấy một ô bánh mỳ nó đi đi cuối cùng đến trước một ngôi mộ nó ghi hoặc, nhìn đến người trên mộ nó đã quá già không nhớ được người này là ai nữa

tuy vậy nó vẫn quyết định nằm kế mộ nó ngẩn đầu nhìn ảnh bia mộ theo cơn gió nó dần dần thiếp đi.

Tiếng rì rào lá cây xe cộ qua lại từng chiếc lá rơi qua

Có thiếu nữ xinh đẹp khẽ bước qua trên tay nàng đắc theo tiểu hài "mẹ ngươi nói mối tình đầu của ngươi như thế nào"nữ tử ăn mặc thời thượng trầm tư chàng ấy rất tốt chỉ có điều là nói tới đây hơi ngốc nghếch đi.

Nhân sinh rất tốt đẹp nên cố gắng trước khi quá muộn màng. Có như thứ nên bỏ thì sớm bỏ đừng niếu kéo qua làm gì cũng chỉ là vô dụng

Bạn đang đọc Thuần Lương.. sáng tác bởi lylysam
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi lylysam
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 14

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.