Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Thiếu niên nơi này

Phiên bản Dịch · 1021 chữ

Chương 1:

Mùa thu năm 9999 theo lịch Thần Châu, Đông Hải, thành Thanh Châu.

Học cung Thanh Châu là thánh địa của thành Thanh Châu, hơn phân nửa cường giả của thế gia tông môn và quý tộc thành Thanh Châu đều xuất thân từ học cung Thanh Châu cho nên người ở thành Thanh Châu đều rất tự hào khi có thể vào học cung tu hành nhưng để có cơ hội bước vào học cung tất phải khổ luyện.

Nhưng hình như không phải tất cả mọi người đều có suy nghĩ này.

Lúc này trong phòng học của học cung Thanh Châu có một thiếu niên đang gục xuống bàn ngủ say.

Trên giảng đường, một thiếu nữ mặc y phục màu xanh cũng đang chú ý tới cảnh này, trên gương mặt tươi cười không khỏi hiện lên vẻ tức giận, bước về phía thiếu niên đang ngủ.

Tần Y, mười bảy tuổi, là đệ tử chính thức của học viện Thanh Châu, giảng viên của đệ tử ngoại môn, dung nhan xinh đẹp, vóc người cuốn hút.

Trong phòng học, từng đôi mắt dõi theo chuyển động của Tần Y, cho dù tức giận nhưng bước chân của Tần Y vẫn rất ưu nhã.

"Tiểu tử này lại dám ngủ trong giảng đường của Tần sư tỷ." Lúc chú ý tới dáng người ngủ say, các thiếu niên xung quanh cũng cạn lời, hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên.

"Với dung mạo và dáng vóc của Tần sư tỷ cho dù là nhìn thôi cũng đủ để khiến người ta mãn nguyện, không biết rốt cuộc trong đầu tên kia chứa cái quái gì thế. "

Trong các giảng viên, Tần Y là giảng viên nổi tiếng nhất, không ai sánh bằng, còn về nguyên nhân, chỉ cần nhìn nàng là hiểu, không biết bao nhiêu người tôn sùng là nữ thần, giảng đường của nàng luôn chật kín.

Ngủ trong giảng đường của Tần Y? Thật quá xem thường nữ thần rồi.

Tần Y bước rất nhẹ, tới bên người thiếu niên không hề phát ra tiếng động, nàng đứng trước bàn nhìn gương mặt đang ngủ say, vẻ đẹp của nàng phủ lên một lớp sương lạnh.

"Diệp Phục Thiên." Một âm thanh êm ái phát ra nhưng không phải là từ Tần Y mà là từ sau lưng Diệp Phục Thiên.

Đang ngủ nghe được có người gọi mình, Diệp Phục Thiên động đậy, hai tay ôm đầu từ từ mở mắt, đập vào ánh mắt mông lung là núi non phập phồng.

"To quá." Diệp Phục Thiên không kiềm được khẽ nói, thanh âm của hắn rất nhẹ như đang thì thầm nhưng trong hoàn cảnh yên tĩnh lúc này, thanh âm quá đột ngột, chỉ trong nháy mắt, rất nhiều ánh mắt ngưng đọng lập tức hóa thành phẫn nộ.

"Hắn dám… ngang nhiên xem thường Tần sư tỷ? "

"Tên tiểu tử vô liêm sỉ này thật khốn kiếp!" Từng ánh mắt phẫn nộ như hóa thành lưỡi kiếm khiến Diệp Phục Thiên rùng mình, hình như có gì đó sai sai, hắn nhìn lên thấy một gương mặt tinh xảo như ngọc nhưng tràn đầy lửa giận.

"Ủa…" Diệp Phục Thiên sầm mặt, tại sao là Tần Y? Người gọi hắn không phải Tình Tuyết sao?

Hắn quay đầu nhìn qua liền thấy một thiếu nữ mười lăm tuổi đang trợn mắt nhìn hắn.

Diệp Phục Thiên nhìn lướt qua thiếu nữ thầm mắng một tiếng, thảm rồi, thảo nào có điềm không lành.

"Tần sư tỷ, ta…" Diệp Phục Thiên đang muốn giải thích.

"Diệp Phục Thiên." Tần Y lạnh lùng cắt lời hắn, nói: "Học cung Thanh Châu thành lập trong hoàn cảnh nào?"

Hiển nhiên Tần Y muốn lảng tránh chuyện xấu hổ lúc nãy nên mới chuyển đề tài nhưng lửa giận trong lòng nàng lúc này Diệp Phục Thiên có thể cảm nhận rõ ràng, hắn thậm chí mơ hồ cảm giác được từng luồng kiếm khí phát ra từ Tần Y, sắc bén đến xương, đâm hắn đau từng tấc da thịt.

"Ba trăm năm trước, Đông Hoàng Đại Đế thống nhất Đông Phương Thần Châu, hạ lệnh cho các chư hầu trong thiên hạ sáng lập học cung, hưng thịnh võ đạo, học cung Thanh Châu được sáng lập trong hoàn cảnh này." Diệp Phục Thiên đáp, đương nhiên những gì hắn nói đã được chính sử ghi lại, trong dã sử của gia tộc hắn còn thấy một cái tên khác tồn tại nhưng đó là tên cấm kỵ không được phép đề cập.

"Tu hành có những hệ nào?" Tần Y lại hỏi.

"Tu hành có thể phân võ đạo và pháp thuật, tu hành võ đạo có chiến sĩ, kỵ sĩ, kiếm khách, tu hành pháp thuật có pháp sư, đan sư, luyện khí sư, pháp sư lại phân nhiều nhánh, đương nhiên cũng có kẻ thiên phú dị bẩm tu hành cả võ pháp." Diệp Phục Thiên đáp.

"Ngươi hình như còn bỏ sót một hệ." Tần Y nghiêm túc nói.

"Đương nhiên sẽ không sót." Thiếu niên lộ ra vẻ xán lạn như thánh thần: "Hệ mạnh nhất được Thần Châu công nhận, được trời cao chiếu cố, là pháp sư thiên mệnh sở hữu thiên phú trời cao ban cho, những thiên phú đó đều cực kỳ hiếm thấy như triệu hoán sư, ngự thú sư, tinh thuật sư, đa số đều xuất thân từ pháp sư thiên mệnh, cho dù họ tu hành võ pháp đều có thiên chất hơn người."

Mọi người đều chăm chú lắng nghe, pháp sư thiên mệnh - hệ huyền thoại kế thừa thiên mệnh, được trời xanh chiếu cố.

"Không chỉ có vậy, mặc dù là pháp sư thiên mệnh bình thường nhất cũng trời sinh thích hợp tu hành cả võ pháp." Tần Y lộ ra vẻ thích thú sau đó nhìn thiếu niên trước mặt lại có chút tức giận nói: "Không ngờ ngươi lại có hiểu biết không ít về vấn đề này."

Bạn đang đọc Phục Thiên Thị ( Dịch ) của Tịnh Vô Ngân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi T-Rng
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 23

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.