Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Tiểu thuyết gốc · 10343 chữ

Ngày hôm qua...đã từng - My Memories

Chương 36

----------------------------------

Bộp!

Đan Thanh đập một cái rõ mạnh lên bàn rồi quay lưng lạnh lùng đi, trên bàn rơi ra mấy tờ tiền 500k, nó nhìn theo bóng em khuất dần giữa đám đông mà cười khổ lượm tiền cho vào túi. Không giỏi đóng vai bất cần mà cứ thích ra vẻ lạnh lùng chi không biết, nhưng em cũng còn lương tâm, cho nó thêm được hai triệu để sài, tính qua tính lại tình hình kinh tế của nó mấy bửa bị cấm vận này khá sáng sủa. Có thêm tiền làm quỹ đen, nó vui vẻ nhịp chân chờ chị Thủy. Cũng không phải chờ lâu, Đan Thanh đi một chút thì chị Thủy trở về, tay cầm theo cọc tiền tươi cười ngồi xuống ghế.

- Gom được 50tr, cất đàn hoàng nghen ông tướng.

- Ừ ừ.

- Này 10tr tiền lẻ để tip. Cọc này 40tr chị đếm kỹ rùi á.

- Uhm nhiêu chắc đủ rồi.

- Chị đặt bàn cho cưng bên X đó, nhớ con Châu làm bển hông, qua gọi nó nghen. Chị dặn nó lo hết cho cưng rùi á.

- À Minh Châu đúng không? Em nhớ, cơ mà không nhớ số hehe.

- Bó tay luôn, nè ông tướng, lưu vô. Nè dặn nè, sài hết gọi chị, có gì chị chuyển khoản kêu con Châu đưa tiền mặt cho cưng, khỏi mất công đi rút nghen.

- Ờ ờ!

Chị Thủy lắc đầu cười đưa số điện thoại cho nó lưu, sau đó nhìn nó chu miệng.

- Em dẫn mấy ổng vô nghen, ba đứa của mấy ổng con Châu nó chỉ cho. Còn…riêng cục cưng của chị, nay chị cho thứ dữ xịn sò theo Mon nhoa…nó đi taxi qua bển luôn á, chút nó gọi cưng…Nè nè lính mới chị dân chơi nhà lành, đừng cóa thấy con người ta ngon quá gạ gẫm mất công bị mất zin nha anh Monnnnnnnnn.

Bà cô Thủy dựa sát vô người nó cười rộ lên, tay còn gãi gãi ngực làm nó rùng mình trợn mắt.

- Thôi cho em xin, lính chị mà dân chơi nhà lành. Làm ơn dặn bà cô đó đừng có nhai đầu em thì có. Hay là đổi người đi, sao em nghe dân chơi nhà lành của chị em lo quá, em giữ zin kỹ lắm, đừng hòng dụ dỗ em.

- Hihi mạnh mẽ lên nhoa cục cưng, ráng giữ zin về với em nghennnnn.

- Hay đổi người cũ đi chị cho chắc ăn, giọng chị em nghe bất an quá.

- Hihi mấy con kia kêu nghỉ chơi cưng rùi.

- Ơ sao nghỉ?

- Tụi nó kêu anh Mon chảnh, nhắn tin gọi điện hổng thèm trả lời, nghỉ chơi cưng luôn rùi.

- Hơ…mấy bà cô này gì thiếu nghĩa khí dữ, lúc cần toàn trốn.

- Ai kiu anh Mon sài xong người ta anh Mon bỏ rơi. Hihi nói chớ đứa nào ok trước thì kêu nó, con nhỏ này giao tiếp khéo đó Mon, chút hai đứa tự làm quen nghen. Chăm con gái người ta đàn hoàng nha anh Monnnnnn.

- Haizz dặn xong hết chưa để em đi, nghe giọng chị chút đột quỵ khỏi đi bây giờ.

- Hời ơi…nghe có gái mới cái đòi bỏ người ta đi liền hà, nôn dữ dzạ cục cưng? Cẩn thận kiềm chế giữ thân về với em nghen anh Monnnnnnn.

- Hơ…thôi em đi nha.

- Hí hí!

Nó trừng mắt nhe răng đe dọa bà chị yêu nữ của mình, nhéo cái mỏ điệu đà của chị Thủy một cái mới đeo túi đi ra cửa, trên đường đi vẫn cẩn thận kéo khóa lại cho chắc ăn mặc dù không phải lần đầu tiên cầm cả cọc tiền đi tiếp khách. Thường mỗi lần đi tiếp khách đột xuất nó sẽ tự chi tiền ra trước vì làm biếng chạy qua kiếm chị Loan ứng tiền, đi xong chuyện xách bill về tính sau, ông sếp dễ gì đem tiền theo nhiều do sợ sếp bà điều tra.

Qua tới quán bar, bà chị Châu đã đứng ở cổng chờ nó, sau lưng chị là 3 cô nàng xinh đẹp, tuy trang phục khác nhau nhưng cô nào nhìn cũng sang trọng, gợi cảm.

- Hi Mon! Lâu hổng qua chị chơi nghen.

- Haha dạ bận quá. Chà cỡ này đẹp dữ nha, đâu ôm cái coi.

- Quỷ hà! Lo ôm mấy em teen, ôm bà chị già này chi.

- Ơ…không nha, thích ôm chị à…sao hay cỡ này có bồ xa lánh em hử?

- Hihi còn ế dài nha, mê Mon mà Mon có thèm qua chơi đâu.

- Thì giờ qua nè, ơ không ôm thiệt hả.

- Hí hí.

Bà chị cười rộ lên đánh vai nó mấy cái sau đó ôm cứng bắp tay kéo nó đi lại trước mặt mấy cô gái.

- Nè ôm mấy cục cưng của chị nè, ôm người già chi mất công chị chịu hổng nổi là khỏi trả cưng về với bà Thủy nghen hihi.

- Haha…chị nói chuyện mấy bạn hết chưa?

- Yên tâm nha, chị dặn kỹ rùi nè. Hổng có ăn hiếp mấy em của chị nhoa.

- Làm gì dám, có gì ăn hiếp chị thôi nhá nhá.

- Hí hí…nhớ nói dị nha, chút em biết tay chị. Nè ba đứa, đây là anh Mon chủ xị bửa nay đóa, chăm sóc anh Mon kỹ vô nghe chưa.

- Dạ chị Châu!

- Hihi anh Mon gì, em Mon thì cóa, trẻ quá nè.

- Em chào anh! Hihi!

Ba cô nàng vui vẻ tươi cười, cô nàng đứng giữa lại còn bẹo má nó nửa chứ. Em út bà cô Châu hay bà cô Thủy cũng y chan nhau, vô cùng yêu nữ khiến nó chỉ biết cười khổ không dám trêu chọc.

- Haha chào tụi em. Cảm ơn trước giúp anh nha.

- Hihi mắc cỡ hả anh Mon?

- Trùi ui dễ cưng ghê.

Bà cô Minh Châu cười như được mùa càng dựa sát vô người nó vừa cười vừa nói nhỏ.

- Còn một đứa chị Thủy dặn để riêng uống phụ em cũng quen ba đứa này. Nó sắp qua tới rùi á, em làm quen mấy đứa trước nghen, chị vô sắp xếp bàn, chút mấy ảnh tới ba đứa nó dẫn vô.

- Dạ rồi em biết rồi.

Chị Minh Châu vui vẻ đi vào bar trước, bỏ mình nó ở lại với ba cô nàng yêu nữ. Mặc dù dạo này đứng trước con gái nó cũng tự tin lắm nhưng với ba nàng này, nó như con thỏ trước miệng sói thôi. Vừa nói chuyện làm quen vừa được vài câu điện thoại nó reo, chắc là cô nàng kia, bấm điện thoại chưa kịp lên tiếng thì giọng nói khá ngọt vui vẻ vang lên.

- Alu Mon phải hông? Em người iu anh bửa nay nè hihi!

- Hơ hơ…ai đó, lộn số rồi nha, nay tui không có thêm người iu được nha, nhiều người iu lắm rồi.

- Trùi ui! Coi cái miệng dữ ghê hôn, dị mà chị Thủy kêu Mon hiền lắm.

- Hờ hờ…ai đó, hiện thân đi!

- Nè! Em đây nè, nhìn qua cột điện nà.

Nó ngoái đầu nhìn ra đường, chiếc taxi vừa dừng bánh chỗ cột điện, một cô nàng tóc vàng nâu tươi cười lú đầu khỏi kính xe vẫy vẫy, mới nhìn mặt từ xa đã hiểu thứ dữ trong miệng chị Thủy không phải đùa, không biết gặp nó chưa mà xe chưa dừng đã nhận ra nó. Ra dấu cho ba cô sau lưng một cái nó nhanh chân đi lại xe, anh lái taxi cũng xuống mở cửa cho cô nàng. Từ xe bước ra là một cô nàng cao ráo, quần jean trắng ôm sát người, vài đường cắt để lộ chiếc đùi thon trắng chẳng thua màu quần, áo sơ-mi đen chỉ cài hai nút khiến rãnh sâu giữa ngực kéo dài nửa kín nửa hờ hững đập vào mắt, gió nhẹ lại làm hai vạt áo dưới bụng cứ bay bay khoe trọn chiếc eo thon trắng ngần. Nhìn cách ăn mặc, nó chợt liên tưởng đến phong cách bà cô Nguyệt, chiều cao chắc ngang ngửa chị, dường như kiểu đồ này rất hợp với mấy người có chiều cao tốt như cô nàng, sang trọng, kiêu kỳ, gợi cảm một cách hững hờ nhưng không quá lộ liễu. Nhất là gương mặt xinh đẹp có một chút cao ngạo nhưng không quá lạnh lùng, cả nụ cười cũng dễ thu hút người khác, có lẽ cô nàng sinh ra để giao tiếp thì phải. Đúng con người giỏi giao tiếp, vừa thấy nó lại gần đã nở thêm nụ cười kèm một chút tinh nghịch vỗ vai nó.

- Nè! Kiếm người iu cho đã chưa gì chối bay chối biến rồi hen. Chút tự nhậu nghen anh.

- Ấy…đâu có chối, chưa gì tự xưng người yêu rồi, gan dữ ha.

- Hihi nhìn mặt mấy người non muốn chết, ai thèm sợ. Nay chị Thủy dặn em làm người yêu anh nha.

- Ghê thiệt! Hèn chi chị Thủy kêu coi chừng bị nhai đầu.

- Hừ hừ! Đang thèm thịt người đó, chút nhai đầu anh Mon liền nà.

- Hic hàng mong manh dễ vỡ, cần nâng niu nha cô nương.

- Hihi hông sao hông sao, em bảo kê choa!

Cô nàng cười khúc khích le lưỡi tinh nghịch sau đó choàng chiếc túi đeo lên cổ nó giơ tay vẫy vẫy về phía sau.

- Hihi mấy đứa, qua lâu chưa?

- Lâu rùi. Trùi tưởng ai, nay tái xuất giang hồ hả bạn?

- Hí hí nay mình có người yêu rùi nè, phải tái xuất chớ. Hen Mon hen!

- Ờ ờ…Ấy mà khoan, em tên gì?

- Anh Thư nghen, nhiều người yêu quá quên tên em hả. Giận nha!

- À ờ…

“Bà cô này, lần đầu gặp sao tui biết tên, cũng diễn giỏi dữ à”.

Nó lắc đầu cười khổ nhìn cô nàng chưa gì đã tạo cảm giác tinh nghịch đang chạy về phía ba cô gái bên trong, bà cô Thủy lựa người cũng đặc biệt quá đi chứ. Thôi có người vui vẻ vậy đi tiếp khách chung cũng đỡ phải suy nghĩ cách đối phó với mấy cô nàng PG khác, càng đỡ làm quen thêm. Nó tính tiền taxi xong vẫn không đi lại gần mấy cô nàng mà dựa vô cột điện hóng mấy ông sếp do điện thoại có tin nhắn ông Ben nhắn sắp tới. Không mất bao lâu chờ xe ông Ben cũng tới, hình như ông Chiến lái xe chứ ông sếp nó tầm này chắc có rượu trong người dễ gì lái xe được, đúng là ông Chiến mở cửa xe cho sếp, theo sau ông Ben là hai người đàn ông trung niên trông lớn tuổi hơn sếp nó, ông Ben vừa kéo tay hai ông khách cười nói vui vẻ vừa quay lại hất mặt với nó.

- Đưa anh Chiến mày 500 đi taxi về mậy.

- Ok anh!

Nó gật đầu vui vẻ, trong lúc ba ông đang ôm vai bá cổ nhau nói chuyện nó đi lại nhìn anh Chiến cười cười.

- Tối giờ đi đâu đó anh?

- Rước hai ông khách trên sân bay xong đi bên nhà hàng ZZ nhậu tới giờ đó.

- À à. Ủa không vô chơi hả anh?

- Thôi nay vợ tau nó réo dữ quá. Giao mấy ổng cho mày nha ku.

- Rồi vậy anh về đi.

Nó cười cười móc tiền đưa cho ông Chiến, nhận chìa khóa xe vỗ vai ổng một cái mới xoay lưng đi lại gần ông Ben, thấy nó ổng gật đầu với hai ông kia đi lại ôm vai nó.

- Sắp xếp ổn hết chớ mậy?

- Hỏi lạ anh. Chị Thủy lo mà.

- Hà hà khách này mấy ông anh ngoài bắc vô, hơi gấp sợ mày sắp xếp không kịp, phải chắc chắn ổn mới được nha mậy.

- Yên tâm! Đó thấy chưa xanh, đỏ, trắng đang chờ đó, anh với mấy ảnh tự chia nha.

- Chà chà được à. Rồi con quần jean ai coi đã mậy?

- Hehe của em của em!

- Đù! Giành mối ngon trước mậy?

- Hơ hơ bạn em.

- Ok mày thì số hưởng rồi. Dặn dò đàn hoàng tụi nó chưa? Tưởng mày cho tau đi bên con Thủy.

- Bên bển hết bàn. Yên tâm bên này chị Châu bạn chị Thủy mà, mấy chỉ dặn dò kỹ rồi.

- Ok…hà hà thôi vô chơi. Kèo này chốt được là ấm, mày cứ chi tiền thoải mái nghe chưa? Đem theo nhiêu, đưa tau mấy triệu coi.

Nó gật đầu cầm cọc tiền giấy 100 ra, ông Ben vỗ vai cái đét rút gần phân nửa bỏ vô túi.

- Lính ruột tau có khác há há. Lại đây tau giới thiệu mấy ổng cho mày biết, chốt được kèo này sắp tới có chuyện ra Bắc chơi nha mậy.

- Hờ đã vậy.

Nó gật đầu bỏ tiền trở lại túi đeo nhanh chân theo ông Ben.

- Hà hà đây đây, thằng Mon em nói đây anh. Lính ruột số một của em đó. Ê Mon đây là anh Hiển, anh Ân. Chủ công ty xx ngoài HN bửa nay vô tham quan sẳn bàn công chuyện với bên mình. Chăm sóc hai anh hết mình nha mậy!

- Dạ em chào anh Hiển, em chào anh Ân.

Nó cuối nhẹ đầu tươi cười chìa tay ra, ông tên Hiển đầu hơi hói cũng vui vẻ bắt tay nó, tiếp theo ông tên Ân râu quai nón cũng gật đầu bắt tay.

- Chào em! Trông trẻ thế này đã theo thằng Ben giỏi đấy.

- Sao lúc này mới ra ku em?

- À dạ em đi công chuyện cho anh Ben mới xong đó anh. Nghe hai anh vô chơi em chạy ra liền nè.

- Haha phiền em quá, giờ này phải đưa bọn anh đi chơi.

- Có gì đâu anh! Đi chơi sao nói phiền được.

- Ku em tên Mon nhỉ, người gốc ở nơi nào?

- Dạ em dân miền Tây anh.

- Chà! Hôm nào có dịp đưa bọn anh về miền Tây phát nhỉ.

- Dạ sẳn sàng luôn anh, chừng nào muốn đi cứ nói em.

- Ok ok! Thằng nhóc trông ok đấy Ben.

- Hà hà lính ruột em mà, làm việc ngon lành. Bửa nay hai anh cứ chơi thoải mái một bửa, mọi chuyện để thằng Mon nó lo, việc của hai anh chỉ có vui chơi hết mình, đừng quan tâm tới tiền bạc gì hết, không hết mình là không nể thằng em nha.

- Chú Ben mày cứ đùa, không hết mình bọn anh vào tận đây làm gì.

- Haha thế đêm nay bọn anh chả ngại nhé.

- Chổ anh em đi chơi không nói chữ ngại nha anh Ân.

Ông Ben ha hả cười nắm vai ông Ân, tay còn lại vỗ nhẹ vai nó, hiểu ý nó cũng cười tươi.

- Dạ nay mấy sếp cứ chơi thoải mái, mọi chuyện có em lo. Hì hì…anh Hiển anh Ân em nói nghe.

- Hà hà sao thế ku em?

Nó vui vẻ ôm vai hai ông sếp lại gần chỉ tay về bên trong quán bar.

- Bạn gái em có dẫn theo mấy cô bạn đón hai anh. Mấy bạn này cũng hay làm event bên công ty em, anh thấy ba bạn váy xanh đỏ trắng không, nay em giao mấy bạn cho các sếp, đặc biệt là hai anh đó nha. Theo lẽ phải giới thiệu, nhưng chổ anh em đàn ông với nhau, em để hai anh làm quen tìm hiểu mới vui. Bửa nay mấy sếp phải hết mình mới được, vô đây chơi với anh Ben, hai anh ngại là ổng chửi em chết đó.

Bài này chị Thủy dạy nó sài hoài, triển riết thành quen miệng, vừa lấy lòng khách vừa đề phòng mấy ông đụng tới cô nàng đi nhậu tiếp khách dùm nó. Nghe nó nói, hai ông sếp đã ngà ngà say nhưng mắt vẫn sáng rực nhìn về phía ba cô nàng bên trong, tất nhiên mấy cô cũng cười tươi gật đầu, không quá lố cũng không quá nhạt.

- Haha ku em mày chuẩn chỉ đấy.

- Nhiệt tình thế này, không thể ngại được nhỉ haha.

- Dạ hai anh cứ vui vẻ hết mình, tuốt ngoài kia vô đây, có mấy anh em đàn ông ngồi nhậu không coi sao được, nay rủ mấy em ra hơi đột xuất nên mấy em có sai sót gì hai anh thông cảm nha, bửa sau nếu thích em lại giới thiệu mấy bạn khác, vô đây mấy sếp chỉ cần vui, còn lại em lo hết.

- Chà ku em mày cứ thế này, bọn anh phải vào thường xuyên nhỉ.

- Haha thằng Mon như này tại sao đến lúc này mới bảo em nó ra chơi, như thế không được Ben nhé.

- Dạ tại nó bận công việc đó anh. Hà hà thằng này nó nhậu dở thành ra hay dẫn theo mấy em gái đi chơi chứ đâu tốt lành gì.

- Haha không sao, anh em ngồi với nhau thi thoảng làm vài ly vẫn được, bọn anh chả quan trọng uống ít hay nhiều, vui với nhau đủ rồi.

- Như thế à, ku em mày xem ra vừa khéo vừa tinh tế, cứ thế này bảo sao anh Ben mày nhắc cả tối.

- À dạ…hì hì em uống dở chứ mấy cô nàng bạn của bạn gái em cũng ok lắm à. Sao anh Ân, anh Hiển…giao chiến thử với con gái trong này chớ…

- Ái chà! Thách thức nhau đấy à ku em?

- Haha cánh chị em thách đó, không phải em.

- Hà hà nhất trí luôn. Thế nào, sợ không Ân.

- Ơ hay, anh Hiển chả sợ, em lại ngán à.

- Vậy vô chiến thôi hai anh. Haha thằng Mon, dẫn đường mày.

- Ok luôn!

Nó vui vẻ đi trước, ông Ben ôm vai bá cổ hai ông anh kia theo sau, tới trước mặt mấy cô gái, nó nháy mắt nhẹ rồi mỉm cười kéo tay cô nàng phe mình lại bên cạnh.

- Em! Đây là anh Ben sếp anh, còn đây là anh Ân, anh Hiển vừa ngoài HN vào chơi. Em giới thiệu bạn cho mấy anh làm quen dùm anh nha. Dạ đây là Anh Thư bạn gái em.

- Chào em nhé!

- Anh rất chào các em!

- Hihi dạ mình vừa đi vừa nói nha anh Ân, anh Hiển.

- Nè em gái, quên anh hả?

- Hihi dạ em mời anh Ben luôn.

- Haha! Vô thôi hai anh, nay tới bến nha.

- Ok ok!

Ông Ben vui vẻ ôm vai hai ông anh đi theo cô nàng Anh Thư, ba cô gái kia cũng đi theo. Chờ hai ông khách bước vô cửa, ông Ben cố tình tuột lại kéo vai nó thì thầm.

- Ê mậy vợ tau chiều giờ có gọi mày không?

- Hơ…không có. Bộ chỉ không biết anh đi tiếp khách hả.

- Biết! Đm mày biết cái nếch con vợ tau rồi đó. Khách thì khách, điều tra cứ điều tra. Mệt chết mẹ!

- Rồi anh có kêu đi với em không?

- Hà hà có. Chớ không dễ gì nó để yên tới giờ.

- Vậy cũng hỏi em! Mà chắc chút thế nào chỉ cũng gọi em cho coi.

- Há há binh cho kỹ nha mậy.

- Biết rồi hờ hờ!

- Nay chắc tau quắc tiếp. Giữ bóp cho tau mậy!

- Rồi đưa em!

- Đây!

Ông Ben rút bóp ra đưa cho nó, chỉ giữ lại tiền trong túi quần riêng.

- À mấy đứa này ok không mậy?

- Yên tâm, chị Thủy sắp xếp anh cứ lo.

- Đm này kèo lớn phải lo chớ mậy.

- Biết vậy chiều giờ không nói em trước.

- Ban đầu tính tuần sau, tại hai thằng chả vô bất ngờ, chiều giờ tau lu bu quá quên dặn mày.

- Ờ thôi nói chứ nảy em nói chị Thủy rồi, dễ gì chỉ không dặn dò kỹ.

- Ừ! Vậy được.

- Ủa hai ông này vô ở tới chừng nào?

- Ở thêm mai hai thằng chả đi Cần Thơ rồi bay về ngoải. Còn bàn bạc nhiều, nay ổn mai ký bản ghi nhớ trước, có gì hết tuần sau hoặc đầu tháng tau ra HN mới ký chính thức. Mày với con Loan coi chuẩn bị đi với tau.

- À dạ, vậy nói em sớm.

- Ừ! Thôi vô, coi dặn con bạn mày kỹ lại nghen. Kèo lớn chăm sóc mấy ổng cho khéo vô.

- Dạ!

Ông Ben vỗ vai nó thiệt mạnh sau đó hai anh em kéo nhau chen vào đám đông, mải nói chuyện nên bị mất dấu, hai ông khách chắc bị mấy cô nàng bắt cóc mất, tính ra khách ông Ben chưa thấy ai ngại vụ ăn chơi bao giờ.

Quán bar khá lớn, người lại đông khiến nó phải hỏi nhân viên khu bàn vip mới tìm được bàn của mình, thực ra dù đi quán nào cũng vậy, đã tiếp khách thì chắc chắn chị Thủy sẽ sắp xếp đặt cho nó bàn khu vip hoặc vị trí đẹp nhất, ngoài quán bar còn có quán ăn, nhà hàng, karaoke hay nhiều điểm ăn chơi khác, chỗ nào cũng phải ổn vì tiền tiếp khách với ông Ben không phải vấn đề. Ông Ben tuy dặn dò kỹ chứ việc của mấy cô nàng bửa nay chỉ cần vui vẻ ăn nhậu làm hài lòng mấy ông khách, còn chuyện bàn bạc công việc, hợp đồng, nhất là cái kiểu vừa đi chơi vừa đẩy đưa dụ khách ký hợp đồng này, ông Ben là con cáo già thành tinh, ký sơ bộ với ổng chẳng khác nào cam kết ký chính thức, gật đầu đi chơi kiểu này với ổng rồi thì khó đổi ý lắm. Với lại nếu đã đi tới bước gặp gỡ như bửa nay thì chắc chắn mấy sếp cũng đã bàn bạc, giao lưu, quen biết từ lâu. Còn lo lắng về mấy cô gái càng không cần lo, quen chị Thủy chưa thấy ai không ổn, về ngoại hình càng không lo, lúc nảy nó cũng nhìn rồi, không tính Anh Thư thì ba cô nàng kia ai cũng chẳng kém mấy bà cô sư tử trong nhóm nó. Bên cạnh việc tiếp khách như giờ, chuyện nhạy cảm hơn như chuyện tiếp khách tới mức độ nào, lên giường hay không lại là vấn đề khác, chị Thủy không liên quan không can thiệp, nó càng không quan tâm, chấp nhận hay không là việc của mấy cô nàng và các sếp. Như bây giờ, bốn cô nàng trước mặt chính nó và cả chị Thủy cũng không quan tâm có bạn nào đi khách hay không, thỏa thuận chỉ là đi ăn nhậu giao tiếp, rời khỏi bar là kết thúc, chuyện có qua đêm với mấy sếp hay không tự nội bộ họ trong quá trình ăn nhậu vui chơi thỏa thuận riêng tùy họ. Việc này đơn giản như chuyện vô bar chơi có các bạn nữ pr hoặc giả khách sẽ cùng ngồi chơi, uống rượu, trò chuyện. Nói đi cũng phải nói lại người chị Thủy giới thiệu đi với mấy sếp phần nhiều cũng sẵn sàng cho mọi tình huống, đó là việc riêng của các cô, nó không quan tâm, riêng Anh Thư có lẽ không, chỉ thuần túy đi nhậu dùm vì chị Thủy đủ hiểu tính nó. Ăn chơi các kiểu với mấy sếp nó chỉ dẫn đi vui chơi thế nào kệ mấy sếp, cả ông Bảo cũng quen với việc này. Còn cô gái đi với nó bên ngoài có đi khách hay không nó không quan tâm, nếu lên giường với nó, là do cả hai tự nguyện về mặt cảm xúc, không có chuyện tiền trao tình đến. Nên thường nhờ con gái đi nhậu tiếp khách với nó, chị Thủy toàn nhờ người quen phù hợp với tính nó, vấn đề nó chả phải đạo đức thanh cao gì, chỉ là…ai cũng biết xung quanh nó có thiếu người đâu. Chưa kể…thất thân chuyện nhỏ, tấm thân trung trinh không có dễ mất được. Hí hí!

Tìm được bàn, nhìn thấy ông Ân đang ngồi với cô nàng váy đen, ông Hiển được cô nàng váy trắng kèm sát, nó với ông Ben nhìn nhau nháy mắt cười cười sau đó ông Ben ngồi xuống kế bên cô nàng còn lại. Nhìn là biết hai ông kia chia người xong, ông Ben tuy cũng mê gái nhưng ông không quan tâm mình sẽ được ghép với cô nàng nào đẹp hay xấu hơn vì ổng cái gì thiếu chứ gái đẹp chắc chắn không, với lại sếp nó kiểu già không bỏ nhỏ không tha, tầm này cho ổng ngồi với ai cũng được miễn không phải vợ ổng là được. Đương nhiên nó phải ngồi với cô nàng Anh Thư rồi, ngoài em ra nó chẳng để ý nhớ tên ba cô nàng kia thành ra cứ kêu màu váy của các cô cho nhanh. Vừa ngồi xuống bàn, chị Minh Châu liền vui vẻ đưa rượu lên nói vài câu xả giao mời mọc, cả bàn nhanh chóng đứng dậy cụng ly sôi nổi, đang ngồi đột nhiên đứng làm nó càng ngợp hơn bởi chiều cao của bà cô ngồi kế mình, chân đã dài còn mang giày trắng cao chót vót, kiểu này chắc bớt tiền tip vì cái tội dìm hàng nó.

Nhờ có chị Minh Châu làm chủ cuộc chơi, Anh Thư vui vẻ khéo léo giao tiếp, ba cô nàng kia càng đầy đủ nhan sắc chiêu trò, mấy ông khách dần dần bị cuốn vào cuộc vui không điểm dừng, thậm chí có lúc quên luôn sự tồn tại của nó. Điểm này cả nó đều thích và ông Ben càng hài lòng, kiểu mập mờ giữa công việc và ăn chơi chính là thứ ông sếp nó thích nhất. Rượu càng nhiều, men say càng quay cuồng giữa tiếng nhạc chát chúa, nó cứ ngồi im lặng mĩm cười, giống như mình chẳng liên quan đến bàn nhậu này. Người khá say, có lẽ vì mệt suốt mấy hôm nay, tuy có Anh Thư và chị Minh Châu dùng vài thủ thuật kín đáo giúp nó giảm số lượng rượu phải uống nhưng người không dễ chịu chút nào. Một cô nàng pr của quán khá xinh thường trực theo bên cạnh chị Minh Châu nhẹ nhàng dựa vào một bên nó thì thầm với cô nàng Anh Thư, chiếc lưng trắng tinh thơm ngát đập vào mắt làm nó có chút ngứa tay, kiểu áo này mà rút nhẹ cọng dây thì có biến vui liền.

- Anh Thư! Đưa ly trà anh Mon cho chị.

- Dạ! Í chị Ty có người ngắm ké lưng chị nè.

- Hihi biết lâu rùi, ổng hư lắm kệ ổng đi.

- Hừ hừ…ngồi kế bạn gái mừ ngắm người khác là sao cưng?

- Ấy…không có, không hề có…

- Quay qua đây nhanh! Hừ hừ…

Cô nàng trừng mắt nhéo nhẹ lên chân nó, bà cô này nảy giờ cứ như bạn gái thiệt không bằng, cô nàng Ty cười khúc khích cốc lên trán nó một cái, vui vẻ thu hồi ly trà của nó đổ vào một chiếc ly to của bạn nhân viên phục vụ cầm sau lưng rồi lấy một ly trà khác để trước mặt nó nháy mắt.

- Lâu lâu ghé chơi hành người ta quá nghen.

- Hehe nhằn hoài tội nghiệp anh, người đẹp ở không làm gì phí ra.

- Hứ! Nể mấy người đẹp trai tui mới chăm nghen. Mệt muốn chết hà!

Cô nàng cười khúc khích xoay lưng dựa vào chân nó ngân nga theo tiếng nhạc xập xình, lại kéo tay nó đặt lên eo mình xoa nhè nhẹ cánh tay nó. Bà cô Anh Thư mồi một điếu thuốc nhẹ nhàng rít nhẹ thồi phù phù vô tai nó.

- Mon hư hỏng ghê hen, ngàn ly hông sỉn hihi

- Hơ…em mà để anh sỉn, lấy thân ra đền nha.

- Nằm mơ…về em méc chị Thủy anh Mon tay trái tay phải dê gái nè.

- Ờ méc đi, khỏi nhận tip nha.

- Hihi ai cần tip của anh chứ plee!

Cô nàng cười hì hì đưa thuốc lá lên miệng nó, lại cầm ly trà của mình lên uống một ngụm nhỏ rồi đưa ly trà sang đút cho nó.

- Mệt dữ hông, người anh nóng quá hen.

Một tay đút trà một tay xoa nhè nhẹ vai gáy nó, hơi thở cô nàng kèm theo men rượu nồng dựa sát vào vai nó cứ như truyền hơi mát từ người mình, đúng là người cô nàng mát thật, làm tay phải nó không rời được mảng da mịn màn trên đùi em, cái này không phải nó cố tình sờ soạn, tự cô nàng bắt chéo chân khóa tay để nó khỏi nhéo má chọc em.

- Ừ! Anh uống dở lắm, đụng vô rượu là người nóng hừng hừng.

- Hihi ai bỉu nảy anh nuốt mấy ly chi.

- Hờ tại bị nhìn dữ quá không dám nhả.

- Xì! Chứ hổng phải tại gái mời khoái quá uống liền.

- Không có, đổ oan hoài.

- Nè! Em để ý hết nghen, khỏi chối!

- Haha…anh không có, em nhớ lộn rồi.

- Hừ hừ! Ngụy biện hông ngớt hà.

Cô nàng cắn nhẹ lên vai nó thu lại ly trà, hai đứa cùng lúc nhìn lên ly trà trên tay em rồi đồng thanh cười hì hì. Dù quán này không phải căn cứ nhưng nhờ chị Thủy dặn dò, nên chị Minh Châu càng đặc biệt chiếu cố nó, không phải tự nhiên lúc nào cô nàng Ty cũng đứng gần nó dù biết có Anh Thư ngồi chung. Anh Thư biết nó thích nhâm nhi trà đá nên luôn luôn đưa ly trà của em cho nó uống chung, còn ly trà đá riêng của nó không bao giờ rót đầy, lúc nào cô nàng Ty cũng rót hai phần ba, ly của nó mấy cô nàng kêu là ly trà thạch sanh vì mỗi lần có người ép rượu nó ly trà lại đầy thêm. Trò này cũng đơn giản, mỗi lần nó buộc phải uống, Anh Thư đều canh nó vừa uống xong sẽ đưa ly trà cho nó nhả rượu liền vào ly, em và cô nàng Ty ngoài mặt thể hiện gần gũi nó, thực ra Anh Thư lo phần để ý không để ai cầm nhầm ly trà có rượu nhả ra của nó, còn cô nàng Ty sẽ phi tang rồi thay ly khác. Ngoài ra phải có thêm cô nàng Ty đứng bàn vì chị Minh Châu dặn dò để ý xung quanh nhắc nhở, bảo kê nó khỏi bị nhân viên, hoặc người khác đến làm phiền quá nhiều. Lý do vì nó giữ tiền bạc, môi trường này mọi nhân viên, bảo an, phục vụ, hay booking bàn khác đều muốn tiếp cận để giao lưu, mời rượu, mồi thuốc, châm trà hoặc giúp gì đó cho khách, đổi lại khách sẽ tip đặc biệt bàn nó toàn mấy sếp có tiền rất thoải mái và hào phóng. Mỗi lần như vậy nó đều là người tip tiền cho họ thay các sếp, vô hình chung nó trở nên dễ được chú ý, dù mỗi lần tip nó đều nói sếp anh tip nhưng không phải ai cũng để ý, không phải ai cũng nhớ hoặc tin, nhiều người nhìn thấy họ chỉ cần biết tiền tip từ tay nó ra nên càng được nhân viên bàn khác chú ý, người này truyền tai người kia, cứ vậy nó thường bị vây quanh đặc biệt chăm sóc, càng là đối tượng được mời rượu, bắt chuyện. Bên cạnh đó các sếp càng thu hút người khác tới phục vụ, giao lưu…vì ông Ben lâu lâu cũng tự rút tiền thoải mái tip, nhưng bị vây quanh quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến chuyện bàn công việc của ổng. Thoải mái không có nghĩa là bừa bãi, dù sao đây cũng tiền công ty, ông Ben tin tưởng nó cũng vì nó luôn cân bằng giữa việc hào phóng với nhân viên phục vụ cuộc vui của mình và phung phí quá đà. Đây cũng là nguyên nhân ổng thích đi với nó, chấp nhận cho nó chơi gì chơi làm gì làm, ổng cũng mắt nhắm mắt mở cho nó sài chiêu trò tránh uống sỉn, có nó luôn tỉnh táo ổng tha hồ tiếp khách hết mình, tiền bạc, chi phí đều ổn nhưng vẫn giữ được hình ảnh thoải mái, hào phóng với nhân viên. Mấy cô nàng có cưng hoặc thích nó hay không cũng phải bảo kê cho nó tỉnh, nó mà sỉn không ai trả tiền cho mấy nàng, nhất là bà chị Minh Châu, bàn của bả nên giờ ai dám hại nó phải bước qua xác cô nàng.

Ngồi nghĩ linh tinh cả buổi, có ai đẹp đẹp đi ngang thì ngắm, có ai mời rượu thì uống, thi thoảng chi tiền tip dùm sếp, được phe mình bảo kê tuyệt đối, nhưng càng khuya mấy sếp càng sỉn nó cũng phải làm bộ sỉn ngang ngang các sếp, lấy Anh Thư làm điểm tựa tài năng mà dựa. Công việc chắc thuận lợi, ông Ben với hai sếp kia cũng vui vẻ nhậu tẹt ga, không thấy ông nào ý kiến gì về ba cô gái bên cạnh, nó cũng nhẹ nhõm. Khuya, nhìn mấy sếp gần như sỉn dán chặt vào lòng mấy cô nàng, cũng là lúc nó thở phào không cần giả say nửa, ngồi thẳng dậy tươi tỉnh như một vị thần. Thấy vậy, mấy cô gái đều cười như được mùa. Người sỉn được tỉnh, còn mấy cô gái tuy tươi tắn nhưng nhìn cũng biết mọi người đều mệt. Nó giơ ngón cái lên ra dấu với chị Minh Châu, tươi cười gật đầu khen luôn mấy cô nàng khác.

- Chị Châu đói không?

- Hì hì dzạ đói. Cho cắn miếng coi.

- Hơ không được, ai kêu hồi sớm xin ôm không cho.

- Giờ mệt rùi, muốn ôm trai đẹp nè, ôm cái coiiii

- Không nha…em còn zin…ấy ôm chứ không có sờ nha…nào nào…nhột!

- Hí hí!

Cô nàng nhào vô vừa ôm vừa sờ vừa bẹo má khiến nó bị đè sát vô người Anh Thư, đã áo cô nàng hở ngực thì chớ, nó hí hửng à không khổ sở vì bị kẹp giữa hai người đẹp suýt bị ngừng tim. Trêu chọc nó đã đời mới chịu ngồi đàn hoàng lại vui vẻ ăn trái cây. Nó cười cười.

- Đói không chị Châu?

- Hỏi hoài, đói muốn chết!

- Ủa ôm rồi, sờ rồi đói gì nửa?

- Hihi trai này chưa được ăn, dễ gì no.

- Hừ hừ…trai của em nghen, giành giành em quýnh sưng đít nha.

- Con quỷ, địa bàn của tau nghen mậy.

- Kệ chị! Mon của em nha!

- Ê Ty đè nó xuống tau bóp đít cái coi.

- Hihi.

Mấy cô nàng vui vẻ đùa giỡn, nó híp mắt thở hơi lên ngắm không sót cảnh nào, nhất là cô nàng Anh Thư mỗi lượt cử động, vạt áo cứ như tuột khỏi vai để lộ da thịt trắng ngần nhìn chỉ muốn úp mặt vào nhai lấy nhai để. Nó vừa ngắm mấy cô nàng vừa vẫy tay kêu một bạn nam nhân viên phục vụ bàn nó lại gần đưa cho bạn 500k.

- Em ra ngoài đường mua dùm anh mấy phần đồ ăn, thấy gì ngon ăn no no mua đại nha. Mua cho em luôn đó, ăn gì cứ mua. Có thiếu em trả dùm anh về đưa lại nha.

- Dạ anh Mon!

Nghe nó dặn, mấy cô nàng mắt sáng rỡ nhao nhao kéo bạn nhân viên lại dặn món.

- Cá viên chiên, bò viên, tôm viên nha.

- Em ăn bắp xào!

- Chị ăn trứng lộn, cút nướng!

- Ơ…nè nè nhiệt tình dữ vậy, tiền tui đó mấy cô nương.

- Hihi của anh Mon mới ăn nghen.

Nó lắc đầu cười kêu bạn nhân viên đi mua đồ, mấy nàng thôi giỡn vui vẻ tám chuyện, nghe nhạc. Chị Châu kêu nhân viên dọn bớt đồ trên bàn, rượu còn hơn một chai, chai nguyên gửi lại, chai kia còn một ít vẫn để nhâm nhi tiếp.

- Ra bill luôn nha chị Châu!

- Ok Mon!

Chị Châu vui vẻ đi vào lấy bill, nó móc tiền đếm đếm sau đó rút tiền nhẹ nhàng kéo tay cô nàng Ty lại mỉm cười.

- Nè gửi Ty nha.

- Cảm ơn anh Mon nè!

- Ơ…cảm ơn không hả, hun chục cái coi.

- Hihi thấy ghét!

- Này đi đâu đó, không hun thiệt hả.

- Đi tô son hun mới đã. Chờ xíu hihi!

Nó bật cười nhìn theo cô nàng chen vào đám đông, eo cũng đẹp chứ, nó sờ cả buổi nó biết.

- Anh nha! Em méc chị Thủy. Chọc gái miết hà.

- Nè nè đang làm bạn gái tui, phản hả.

- Gặp ai cũng đòi hun đòi ôm, nham nhở thấy ghê.

- Ơ chứ em có hun anh đâu.

- Hừ! Ai thèm! Nằm mơ hổng được nghen cưng.

- Ờ vậy để người khác hun chớ.

- Hông cho lun!

- Vô lý…!

- Kệ em hihi.

Cô nàng hung hăng ngắt nhéo nó y như người yêu thiệt, lắm chừng nó còn không biết đây là lần đầu gặp nhau, suốt đêm tuy có tinh nghịch nhưng phần nhiều cô nàng rất chu đáo, dịu dàng với nó, với các sếp tiếp đãi trò chuyện rất vui vẻ khéo léo. Giỡn thêm chút chị Minh Châu tươi cười đem bill ra sau đó ngồi bên cạnh bật màn hình điện thoại cùng nó kiểm tra bill, không có gì sai sót, nó đếm tiền đưa chị, trong lúc cô nàng đếm lại tiền nó lại rút vài tờ 500 dúi nhẹ vào tay chị.

- Trùi ui tui cũng có nè ta.

- Haha sao thiếu của má mì được.

- Má mì cái đầu cưng á. Hihi Mon dễ thương ghê, hun cái coi.

- Nào nào…em còn zin…nè hun chớ sao cạp cô nương…nhột quá!

Nó thở dài hí hửng, bà chị cũng nhiệt tình quá rồi, cạp muốn rụng tóc nó, lau lau cái trán dính đầy son môi, nó quay qua nhìn Anh Thư cầu khẩn.

- Nè ngắt hoài nha, không có phần của em đâu, khỏi ngắt mất công. Nảy có đứa kêu không cần tiền mà.

- Hứ! Em hông thèm!

- Không thèm đúng không, ờ vậy thôi, coi như đi làm không công thôi.

- Hihi đi làm đam mê mờ. Ai nói em làm hông công.

- Là sao?

- Hùi sớm nói rùi, nay thèm thịt người, chút ăn thịt anh Mon pleeee!

- Ớ…không được, hay thôi cầm tiền đi, anh ăn không ngon đâu.

- Hông lấy!

- Nào…cầm!

- Hông đó! Lấy anh Mon thuiiiii!

- Lấy cái giề mà lấy. Nè của em nè.

- Hihi hông nha, nay em đi chơi, hông phải đi làm. Nghiêm túc!

Nó trợn tròn mắt tính cho tiền vô ví, cô nàng chu miệng giật ví giấu sau lưng trừng mắt lại.

- Hông là hông mà. Nay em xin chị Thủy theo anh đi chơi, hổng tin hỏi chỉ coi, hông lấy mờ.

- Gì…tào lao, đánh sưng mông giờ. Đi làm phải lấy tiền.

- Hông đó! Hỏi chị Thủy coi, hihi nay em có tính đi làm đâu.

- Nè không có giỡn nha.

- Thiệt! Hông giỡn mà, người quen hông lấy tiền anh Mon chi.

- Tào lao! Mới quen, đây là đi làm, uống rượu hại sức khỏe, cầm liền cho tui.

- Hông nè! Ủa em đi chơi bộ, với lại ai nói mới quen. Hì hì bộ anh tưởng chị Thủy tự nhiên kêu người hổng quen đi với anh hả.

- Ờ thì biết là quen, nhưng quen chị Thủy thôi chứ làm gì quen anh.

- Hì! Em quen anh Mon chứ bộ, tại anh Mon hổng nhớ em.

- Ơ…

Nó lại tròn mắt ngẩn người nhìn Anh Thư, cô nàng chu môi cười, gạt tay nó ra gác cằm lên vai nó, đôi mắt em chớp chớp long lanh nhìn nó thật gần, môi thơm như thì thầm bên tai.

- Nay thấy tin nhắn chị Thủy hỏi, em xin đi chơi với anh nè, chứ hông nay em ngủ ở nhà, cở này em tập trung học với làm ban ngày, lâu rùi hông đi tiệc nè hì hì.

- Ờ…cái này…

- Anh Mon hông nhớ em hì hì. Thiệt ra bửa nay hổng phải lần đầu em đi tiếp khách với anh Mon nha. Hùi trước em đi với anh hai lần rùi, chỉ là hông ngồi với anh hihi.

- Vậy hả…mà lâu chưa.

- Uhm cũng lâu. Em cũng biết anh Mon trước nè, hồi lâu em hay chơi bên chị Thủy, cũng làm giả khách bên bển. Lần đó nhận đi tiếp khách với anh Mon, mà anh Mon hông để ý em.

- À à ra vậy, ừ lâu thì anh không nhớ thiệt, đầu óc anh hay quên.

- Uhm mấy tháng em nghỉ đi làm, cũng quên anh Mon. Nay chị Thủy nhắn tin em mới nhớ…xin đi liền.

Nó cốc đầu cô nàng cười nhẹ.

- Nghỉ làm rồi xin đi chi cô nương?

- Tại em nhớ lần đó em ấn tượng anh Mon.

- Hả…vụ gì. Chà…đừng khen anh đẹp trai nha.

- Hihi uhm…anh Mon dễ thương mà. Nhìn baby ghê!

- Haha nào đừng khen nửa, anh mắc cỡ.

- Anh Mon mặt dày thì có hihi.

Cô nàng cười khúc khích lại dựa sát hơn vào người nó, chẳng khác đang ôm nhau.

- Chà người đẹp cỡ này, sao anh không nhớ ta. Thiệt có đi tiếp khách với anh rồi không?

- Thiệt nè! Anh Mon hông để ý em, em mới ấn tượng nè tại lần đó anh Mon ngồi có mình hà, nguyên đêm ngồi hút thuốc lâu lâu uống rượu hông chơi với ai, nguyên buổi hông thấy anh Mon nói chuyện với em, nhìn em sơ sơ rùi thui, về hông thèm xin số làm quen gì luôn. Mấy ông kia hổng ngồi với em cũng xin số nhắn tin làm quen quá trời. Còn cái ông kêu mình đi làm thì tip tiền xong hỏi mình được câu em có đi riêng với ai hông, hông đi cái kêu taxi đuổi em về. Ủa hông nói thêm câu nào luôn.

- Ờ…làm xong kêu về chứ nói gì nửa.

- Hihi ban đầu em nghỉ chắc ổng coi mình gái đi tiệc, gái đi khách, ổng hổng thèm chơi với mình.

- Cái này…

- Nghe em nói hết nè. Thiệt em tưởng vậy á, bửa đó chị Thủy kêu em đi taxi theo coi tụi anh đi đâu. Hì ban đầu theo cái thấy tụi anh kêu thêm gái vô khách sạn, em nói ông này hông tốt lành gì bày đặt chảnh với mình. Anh Mon lên phòng xong em tính về méc chị Thủy, ai ngờ đang vòng xe thấy anh lù lù dắt theo con nhỏ đó xuống. Hihi lúc đó em nói chắc ổng chê con nhỏ đó, thằng này kén gái dữ. Cái em thấy mặt con đó mới biết nó gái hạng sang bên ông Bảo em nhìn em còn mê nói gì mấy ông. Em chặn đường hỏi, nó kêu ông sếp anh ép anh lên phòng. Nó kể lên phòng chờ mấy ổng vô phòng hết anh đưa tiền nó rùi kêu về, dặn nó ông sếp có hỏi cứ xạo có ngủ với anh. Hihi có sếp lo phòng lo gái mừ hổng hưởng, có người chui xuống xe chạy đi uống cà phê xong ổng ngủ quên trong xe luôn. Hihi coi chịu nổi hông, bởi bửa đó em nói ông này chắc một là hông thích con gái, hai ổng chảnh hổng thèm chơi với gái làm nghề như mình, gớm mình, coi thường mình.

- Ờ ờ…anh hai fai thiệt.

- Hihi mặt anh hai fai chắc trái đất hết ai đàn ông. Mê gái thấy sợ luôn. Hì sau về chị Thủy nói tính anh vậy, hông phải anh coi thường tụi em. Ấn tượng anh Mon từ đó, có cái cũng ghim, mắc gì mình cũng coi được chớ bộ, ổng lơ mình mà hông phải một lần mới tức. Thành ra ghét quá tính kiếm cơ hội dằn mặt anh Mon mà xui cái mắc học nhiều, hông đi làm nửa, quên luôn anh Mon, nay thấy tin nhắn chắc chị Thủy gửi một lượt nhiều người ha sao á, em đọc xong nổi hứng xin đi chơi.

Cô nàng vui vẻ cười, miệng thổi phù phù vô tai làm nó bật cười cốc đầu cô nàng nghiêm mặt.

- Rồi! Nói cho đã cũng vậy, em đi chơi kệ em, cái này anh nhờ đi tiếp khách, đi làm. Tiền là phải nhận, cái nào ra cái đó.

- Hông mà…em hổng lấy! Em hông thiếu tiền nha nha.

- Không thiếu sao trước đi làm chi?

- Kiếm tiền là phụ, mê chơi là chính nha! Đi làm vui muốn chớt, vừa được chơi bar, vừa có tiền nhiều, nhất là có cả đống chiện để nói xấu đàn ông mí người. Hihi!

- Ơ…ngộ! Thôi mệt bớt lý do, cầm tiền! Đánh đòn giờ!

- Hông đó! Làm như nhiều tiền lắm á.

- Ơ…tự ái dồn dập. Nè thấy gì không, nguyên cọc…cứ cầm tiền nè, công sức vừa nhậu vừa nói cả đêm, cười không cũng mỏi chứ. Làm gì làm, phải cầm, tiền này tiền công ty anh, yên tâm.

Cô nàng bỉu môi lại gạt tiền khỏi tay mình.

- Xí! Làm như em hổng biết. Tiền tip mấy bả mới tiền công ty, tiền thuê riêng như em bửa nay anh lấy tiền túi anh thì có. Chị Thủy nói em rùi, anh toàn làm vậy.

- Ơ…cái này tiền công ty thiệt, của ông Ben cho mà.

- Hông dám! Khỏi xạo, em nghe lời chị Thủy, hông nghe anh xạo đâu.

- Hờ…tiền ai cũng vậy thôi, ông Ben ổng cũng biết, yên tâm về ổng cũng thưởng anh bù lại à nên anh mới dám chơi sang thuê người đi tiếp khách phụ nè. Thôi cứ cầm cho tui vui cái coi. Nảy giờ chị Thủy nói em này, chị Thủy nói em thế kia, vậy chị Thủy chắc chưa nói, không nghe lời anh thì sao hả. Là mặc kệ không quen biết không kêu đi chung nửa đó.

- Hừ! Chơi gì chơi đe dọa.

- Không phải đe dọa, cái này nghiêm túc. Như anh chơi với chị Thủy, thân gì thì thân, anh xin tiền chị Thủy sài cũng được, nhưng đã nói là làm thì cái nào ra cái đó. Nay về tiền hoa hồng giới thiệu người đi tiệc anh đưa chị Thủy cũng phải lấy. Giống như tụi em nhận việc, quen biết cỡ nào thì quen, cũng phải trích lương trả % cho chị Thủy hoặc chị Minh Châu. Nếu như mình quen biết chơi với nhau rồi, sau này hết tiền, anh xin xỏ em bao anh đi ăn, đi chơi các kiểu cũng được. Còn công việc là công việc hiểu chưa.

Nó mĩm cười nhưng không phải cười nhăn nhở trêu chọc, mắt nó nghiêm túc, cô nàng cũng thôi cười nhìn nó thật sâu, đôi mắt tròn chớp chớp như đang suy nghĩ, em thở nhẹ chu miệng.

- Xí! Bày đặt nghiêm túc, nhìn thấy ghét. Rùi mỗi đứa lui một chân, em lấy nhiêu hoy.

Cô nàng rút hai tờ tiền trên tay nó, mỏ tiếp tục chu lên ra vẻ bướng bỉnh.

- Ủa khỏi nhăn, nhận việc có quyền giảm giá dịch vụ nha. Hông chịu hổng chơi với em nửa thì thui, hừ hừ…nói vậy hổng phải đe dọa người ta chứ là gì. Hừ hừ!

Nhìn cái mỏ cô nàng vừa chu lại vừa mím lại, đôi mắt trừng trừng khoe độ tròn, nhìn thấy cả môi dưới tinh nghịch đo đỏ của em khi chu ra, nó phì cười.

- Rồi chịu thua, đúng là không dọa được em! Haha!

Nó xoa cái má bướng của em mấy cái, cả tối bị cô nàng dùng chân khóa tay suốt, giờ tuy không lả lơi với nó nửa nhưng ngược lại cô nàng lại để mặc nó sờ má nhéo mũi mình.

- Đã người ta nói đi chơi, ép người ta kiểu đi làm. Hừ hừ…

- Ép cái gì, ban đầu kêu đi làm rõ ràng.

- Đó anh kêu kệ anh, em xin chị Thủy đi chơi bộ. Hihi hoy em nghĩ lại rùi, hông thèm giảm giá cho anh nửa.

- Ơ…

- Hihi tiền còn lại ghim đó. Mai mốt rảnh bắt anh dẫn em đi chơi bù.

- Hờ…hay thôi em cầm thêm cái này đi cho nhanh.

- Hừ! Tính lơ em giống hùi trước hả. Nè nha nay đi chung nha, chăm sóc anh cả đêm nha, ủa bộ người free hả sờ soạn dê người ta biết nhiêu xong bỏ hả hả hả…

- Ớ ờ…nào…sờ soạn hồi nào. Không có…không có!

- Hừ! Nè nha ôm eo nè, sờ mặt em trôi kem hết nè, sờ đùi nè…nè nè…thấy hông, móc tưa hết quần em rùi nha nha!

Cô nàng trừng mắt hung hăng kéo tay nó sờ lên đùi mình, còn kéo đầu nó thật sát vô ngực mình rồi nghiêng người cho nó nhìn thiệt rõ mấy đường cắt lộ da của em. Nó phì cười mặc dù nhìn không rõ vì khá tối nhưng bàn tay ngoài cảm nhận mềm mại mát lạnh từ da đùi em ra nó còn sờ thấy mấy sợi vải bị nó nghịch tua tủa.

- Ờ…cái này…cái này anh “đì-giai” thêm chứ bộ, rách rách thêm mới đẹp.

- Ai mượn dzạ? Tuôn vải hư quần người ta hết nè, bắt đền giờ á.

- Hic nè rõ ràng chủ động, giờ tự nhiên đổ anh sờ anh dê. Ngang quá nha cô nương.

- Hừ hừ! Ai kêu anh ngang trước!

- Không hề!

- Có hề! Nè rõ ràng dê em nè…

- Không có…

- Hihi! Thui thui hai đứa ăn đồ ăn nè, ôm ấp hoài nhìn chướng mắt quá.

Tiếng chị Minh Châu lù lù trước mặt, cái eo sang chảnh của cô nàng ngang tầm mắt, nó tranh thủ nhìn lướt qua mấy cái rồi ngẩng lên cười trừ. Lo tám với Anh Thư không để ý bạn nhân viên mua đồ ăn đem về hồi nào, lúc này trên bàn bày đầy hộp đồ ăn thơm lừng. Nó gật đầu.

- Rồi ai đói lại ăn cho vui nha chị Châu. Nè em…mua hết nhiêu tiền đó.

- Dạ dư trăm mấy nè anh Mon.

- À rồi giữ luôn nha, đây cầm thêm trăm uống nước nè.

- Dạ em cảm ơn.

- Có gì đâu. Nè ăn mấy miếng cho vui. Đứng xích vô đây.

- Ok ok anh!

Nó dúi thêm 100k vô tay bạn nhân viên rồi kéo luôn anh chàng sát vô bàn. Nhìn qua chưa kịp mời đã thấy bà cô Anh Thư hai tay hai xiên bò viên đang chấm tương ăn tỉnh rụi, rồi thôi khỏi mời đỡ mỏi miệng. Tuy nó với Anh Thư nói chuyện cả buổi trời nhưng vì bar nhạc ồn, hai đứa ngồi xà nẹo với nhau như người yêu mới nghe nhau được, ba cô nàng kia tuy chung bàn, cũng tỉnh táo ngồi chơi nhưng không nghe hai đứa nói gì. Nó giơ tay vẫy vẫy ra dấu, ba cô nàng cười tươi nhìn nó khẽ gật đầu, nói gì nói ba ông sếp giờ này chắc còn trên mây nên ba cô gái vẫn không cử động nhiều được vì phải làm điểm tựa tài năng cho các ông. Nó cười cười vỗ eo chị Minh Châu.

- Đưa đồ ăn xích qua cho mấy cô nương đó ăn đi chị.

- Uhm rùi rùi!

- Ủa bà Ty đâu, kêu đi tô son lại hun em, trốn luôn à. Ai kêu bả ra ăn nè.

- Hời nó vô liền đó, nó gặp bàn quen đằng đẳng.

Chị Minh Châu vừa nói vừa đẩy mấy hộp đồ ăn qua gần ba cô nàng kia. Nó gật đầu vui vẻ, lại liếc cô nàng bên cạnh đang say sưa ăn bật cười.

- Chà! Chăm chú chuyên môn dữ. Haiz chưa gì ghét bỏ nhau rồi, ăn một mình vậy đó.

- Ủa thì anh ăn điiii ai cản đâu.

- Bận rồi!

- Bận gì?

Nó tủm tỉm cười nháy mắt về tay trái đang đặt lên vai anh bạn nhân viên, rồi nháy mắt hướng về tay phải đang bị cô nàng dựa vô, bàn tay nó xoa xoa cái eo thon nhỏ của cô nàng làm em cười khúc khích.

- Sướng quá hen! Nè ăn này ngon nè anh.

- Hehe!

Nó bật cười há miệng cắn miếng cá viên chiên được cô nàng dùng móng tay nhọn hoắc của mình ghim vào đút cho nó, cả tối chưa để ý, bộ móng của em coi bộ điệu đà dữ à. Ăn linh tinh thêm chút, nó phủi tay đứng dậy nhìn đồng hồ sau đó đếm đếm tiền còn lại trong túi vỗ eo chị Châu.

- Chị ơi vô gọi chị Thủy một tiếng rồi đưa em 20tr dự phòng nha.

- Thêm tiền hả. Uhm đợi chị xíu.

Chị Minh Châu xoay lưng đi vô trong, nó xoa má chọc Anh Thư thêm cái mới đi vòng qua cuối người hỏi chuyện ba cô nàng đang tiếp mấy sếp. Vì chuyện nhạy cảm nên nó chỉ có thể lần lượt hỏi riêng từng người, mấy cô nàng vừa xinh đẹp, ăn mặc cũng rất gợi cảm nhưng dù cuối người nói chuyện có thể thoái mái nhìn thứ đàn ông thích nó cũng không thèm ngắm, mắt vẫn nhìn thẳng xa xăm. Tất nhiên không phải nó không thích ngắm, chỉ là lúc này mấy cô đang thân mật với các sếp, nó chẳng thấy hứng thú gì, tính nó dở dở ương ương là vậy. Hỏi chuyện xong, nó gật đầu thở một hơi đi trở lại ngồi xuống bên cạnh Anh Thư, cô nàng kéo tay nó ôm lấy eo mình gác đầu lên vai chớp chớp mắt.

- Ủa anh nói gì với tụi nó dzạ?

- Chuyện thường lệ thôi, tự đoán cũng biết mà cô nương.

- Hihi uhm nè!

Cô nàng với nó nhìn nhau rồi lén bật cười, nó híp mắt dựa người vô ghế đưa mắt nhìn những ánh đèn đủ màu sắc trên cao, hương thơm tỏa ra từ người Anh Thư tuy lạ nhưng vẫn dễ chịu. Nó xòe hai ngón tay trái ra dấu, em hiểu ý liền dịu dàng mồi thuốc đưa lên miệng nó. Nhạc cuối cuộc chơi tuy vẫn sôi nổi nhưng cảm xúc chùn xuống đến lạ. Lại mùi hương khác nửa đáp nhẹ bên người, chị Minh Châu đặt tiền vào tay nó.

- Đủ rùi nè Mon, đếm lại đi em.

- Haha thôi khỏi. À giờ tụi em chuẩn bị đi. Chị đặt cho em 4 phòng nha, chị Thủy dặn chị chưa?

- Uhm nói rồi. Để chị lấy phòng cho.

Chị Châu lại đứng dậy đi vô trong gọi điện. Nó thở phì ngồi thẳng dậy nhờ Anh Thư soi đèn đếm tiền, lấy đủ tiền ra ba phần rồi nhẹ nhàng đứng dậy đi qua kín đáo đưa tiền cho từng cô nàng, mỗi bạn nó chỉ nói một câu không nhiều cảm xúc.

- Kêu ảnh dậy ra xe nha em.

Xong xuôi, trong lúc mấy cô nàng từ từ kêu mấy sếp tỉnh lại, nó móc chìa khóa vỗ vai bạn nhân viên nam lúc nảy.

- Em ra nhờ anh bảo vệ nào lui xe ra đường sẳn dùm anh.

- Dạ!

Bạn nhân viên đi nó vẫn đứng chờ chị Minh Châu ra. Cũng không lâu chị Minh Châu vui vẻ đi ra ôm cổ nó nói nhỏ.

- Chị nhắn địa chỉ, số phòng cho em rùi nghen.

- Uhm thôi em đưa mấy ổng đi. Chị ngồi chơi với ông Ben nha, em đưa hai ông kia đi trước. Kêu ai đưa hai ổng ra xe dùm em.

- Uhm Mon!

Nó vỗ vỗ lưng chị rồi xoay qua kéo tay Anh Thư.

- Anh đưa hai ông khách đi trước, em ngồi chơi chờ anh nha.

- Dạ, chạy cẩn thận nghen.

- Ừ!

Xoa tay cô nàng mấy cái, nó đi qua ôm cổ ông Ben thì thầm nói mấy câu rồi đứng thẳng dậy gật đầu với 2 cô nàng ngồi bên cạnh hai ông khách. Hiểu ý, hai cô nàng dịu dàng thì thầm vô tai hai ông khách, sau đó có hai anh bảo an đi lại cùng mấy cô nàng đỡ hai ông dậy đi ra ngoài. Nó xoa đầu Anh Thư nhanh chóng theo sau. Mặc dù hơi lảo đảo nhưng hai ông khách vẫn tự đi được, ra đến xe nó vui vẻ tip cho hai anh bảo vệ mỗi người 100k sau đó đi lại ôm vai ông Hiển ông Ân nói vài câu. Nghe xong hai ông anh cười cười vỗ vỗ vai nó, mỗi ông kéo tay hai cô nàng chui vào xe. Nó mở điện thoại lên coi địa chỉ rồi lắc đầu thở dài bước vô ghế lái cho xe lăn bánh. Trên xe mấy cô nàng vẫn vui vẻ nói chuyện, vuốt ve hai ông khách khiến không khí trong xe càng ồn ào, chỉ riêng nó vẫn im lặng. Khách sạn cũng không xa lắm, đi tầm 10 phút là đến nơi. Nó xuống xe vào gặp lễ tân trước lấy khóa phòng sau đó đi trở ra gật đầu đưa chìa khóa phòng cho hai cô nàng.

- Đưa hai anh của anh lên nha tụi em, chăm sóc hai anh kỹ cho anh. Haha anh Ân anh Hiển lên nghỉ ngơi trước nha, em đi đón anh Ben.

- Ok thằng em.

- Nay anh rất cảm ơn chú mày. Haha

- Dạ dạ!

Nó nháy mắt với hai cô gái, cả hai cũng mĩm cười gật đầu ngoan ngoãn, thực ra nó cũng chẳng cần dặn dò nhiều vì đã có chị Châu nói chuyện rồi. Chờ hai cô đưa mấy ông lên phòng, nó nhờ lễ tân kêu taxi đi ngược về bar. Tới bar nó đã thấy ông Ben đang ôm cô nàng váy vàng ngồi nói chuyện trước cửa, cô nàng Anh Thư và chị Minh Châu cũng đang đứng vui vẻ đùa giỡn.

- Sao mậy ok không?

- Ok chứ anh. Còn công chuyện ổn không anh?

- Ngon lành. Haha chú mày làm tốt đó. Về chuẩn bị tinh thần đi HN công tác với tau. Thôi tụi mình đi!

- Ok anh!

Ông Ben vẫn ôm cứng ngắt eo cô nàng váy vàng giơ tay cười chào chị Minh Châu.

- Anh đi nha cưng, bửa nào rảnh anh ghé.

- Dạ bye anh Ben, nhớ qua ủng hộ em nghen.

- Ok ok!

Ông Ben cười ha hả kéo cô nàng váy vàng ra xe, nó mĩm cười chìa tay tính bắt, chưa gì bà cô Minh Châu đã tủm tỉm cười như con rắn ôm chầm lấy nó.

- Đi chơi vui vẻ nha, nhớ qua thăm tui đó.

- Ơ…nào bắt tay, sao lại ôm.

- Hihi thèm trai trẻ quá rùi. Nhớ ghé chị chơi đó.

- Haha rồi rồi, nay cảm ơn chị nha.

- Khỏi cảm ơn, nhớ đem thân qua báo đáp được rùi. Hí hí…đi cẩn thận nghen Mon.

- Dạ bye chị!

Nó cười vui vẻ luyến tiếc rời cái thân hình sexy thuần thục của bà chị, con gái thật ngộ, lúc đòi ôm không cho, lúc bắt tay lại ôm cứng ngắt, công nhận bạn chị Thủy đúng là toàn yêu nữ, dáng đẹp miễn chê, à khoan…dám thừa cơ bóp mông nó, bà cô này thật đáng đánh đòn. Nó trừng mắt đe dọa khiến bà chị cười hô hố nhảy lùi lại, miệng còn hôn môi xa thách thức làm nó hít sâu một hơi nhịn xuống, kéo tay cô nàng Anh Thư.

- Đi em!

- Dạ! Em về nghen chị Châu.

- Nhẹ tay với trai trẻ của tau nha Thư.

- Hihi Mon của em rùi, nhịn luôn đi bà già.

- Con quỷ! Thằng nhỏ còn zin đóa. Hí hí!

- Nay ổng mất zin chắc rùi hihi!

Nó bật cười đẩy cô nàng vô xe rồi vòng qua ghế lái cho xe lên đường, ông Ben lúc này chỉ có gái, không thèm nói gì tới nó nửa rồi. Qua tới khách sạn ông Bên vỗ vai nó.

- 7h kêu tau dậy về nha ku!

- Ok anh!

- Quên! Đây tối giờ sài còn nhiêu đây tiền. Tổng lại rồi tự xử với con Loan đi nhá.

- Rồi rồi!

- Vui vẻ nha ku há há!

Ông Ben cười damdang nháy liếc mắt sang Anh Thư rồi kéo cô nàng váy vàng lên phòng, nó lắc đầu cười khổ quay lưng đi đến phòng khác gần đó. Cửa phòng màu trắng dát hoa văn vàng sang trọng dường như hợp với ngoài hình cô gái có đôi má ửng hồng say men rượu bên cạnh. Hơi thở em ấm nồng thoảng mùi rượu, quyện vào mùi nước hoa và cả mùi tóc em, bất chợt nó cảm giác Anh Thư thật kiêu kỳ quyến rũ. Nó khẽ nhếch môi cười, một chút khoái cảm của thằng đàn ông chợt dâng lên, cảm giác có một cô gái xinh đẹp bên cạnh khiến nó ít nhiều thấy ngông.

-------------------------------------

Lỗi không đọc được nội dung trong hình mọi người qua blog đọc nha:

https://mylifengayhomqua.blogspot.com/

Bạn đang đọc Ngày hôm qua...đã từng - MY MEMORIES sáng tác bởi NDkhiêm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi NDkhiêm
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 58

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.