Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

La Thiên

Tiểu thuyết gốc · 1923 chữ

"Thiên nhi ta hi vọng ngươi.. sống..sót thật.. tốt" Âm thanh hư nhược vang lên hắn mở mắt là một bóng người không rõ khuôn mặt xuất hiện trước mặt.

Hắn mơ hồ cất tiếng khóc "oa oa" giơ bàn tay nhỏ bé trắng trẻo một đứa bé sơ sinh của mình về phía bóng người. Hắn cố giơ tay nắm bắt bóng người nhưng hắn với mãi vẫn không thể bắt được" Không!!" hắn giật mình tỉnh giấc sau một giấc ngủ hai hàng nước mắt rơi ra không ngừng chảy.

"Lại giấc mơ đó nữa sao" hắn thì thào một mình lấy tay lau nước mắt chỉ là nước mắt vẫn cứ chảy không ngừng. Trong sân hắn trầm ngâm ngước đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy trăng sao ánh sáng ấy phản chiếu lại khuôn mặt hắn. Một khuôn mặt tuấn dật ngũ quan tương xứng hai bên, thân ảnh hơi gầy gò, áo đen như muốn hoà cùng màn đêm.

Hắn là La Thiên La gia thiếu chủ,nguyên bản hắn là Địa Cầu người trong một lần bị tai nạn qua đời may mắn linh hồn hắn trùng sinh đến thế giới này trong hình hài một đứa bé vừa chào đời. Ký ức của La Thiên lúc đó rất mơ hồ dù lúc chào đời hắn vẫn giữ được ý thức tiền kiếp nhưng những chuyện xảy ra trong lúc đó hắn lại không hề nhớ một chút nào.

"Là mơ hay thật người đó là ai?" La Thiên xoa tâm mi đang nghĩ về bóng người vừa thấy mỗi lần hắn nằm mơ điều thấy cùng một cảnh tượng như thế. Hắn biết cảnh tưởng đó khả năng cao chính thật.

Hắn cũng rất nhiều lần kể cho phụ thân hắn nghe nhưng cha hắn vẫn luôn nói là " Đó chỉ là một giấc mơ".

Hắn hít sâu một hơi nói tiếp" mặc kệ cho dù ta có tiếp tục suy nghĩ của chẳng đến đâu, mọi việc thuận theo tự nhiên là tốt nhất"

"chi chi chi " âm thanh nhỏ bé vang lên hắn quay mặt về phía một bụi cây từ trong bụi chui ra một vật to bằng nắm tay. Vật này toàn thân trắng như tuyết, cái tai dài, tứ chi hơi ngắn, đôi mắt có màu xanh nhạt nhìn nó rất đáng yêu.

Vật nhỏ nhảy lên vai La Thiên cọ cọ vào má hắn rất thân thiết La thiên cũng mỉm cười xoa xoa đầu nó hỏi " Tiểu Bạch ngươi đi đâu từ sáng tới giờ?"

Vật nhỏ tên Tiểu Bạch được La Thiên tìm thấy trong sơn mạch khi hắn đang lịch luyện.Nó là sinh vật gì La Thiên không biết yêu thú lúc bé và lớn khác biệt rất nhiều nhưng hắn biết Tiểu Bạch không phải một yêu thú bình thường.

"Chi chi" nó quơ chi trước của nó chỉ hướng xa khi mắt đầy tinh quang như đang biểu thị cái gì.

"Ngươi nói ở trong sơn mạch kia có thiên tài địa bảo sao" Nó gật đầu rồi muốn kêu La Thiên đi lấy Thiên tài địa bảo kia.

La Thiên mắt cũng sáng lên xoa đầu Tiểu Bạch được một tiếng cùng nó đi vào trong Sợ Mạch. Trước khi hắn đi một "La Thiên" khác xuất hiện trong sân sau đó hắn cùng Tiểu Bạch biến mất trong bóng tối.

Sáng hôm sau tiếng võ cửa ầm ầm "La Thiên" mở cửa ra một hạ nhân nhìn hắn tràng đầy khinh thường lạnh giọng:" Thiếu gia chủ Gia Chủ và vị trưởng lão gọi ngươi đi đại sảnh một chuyến"

Hạ nhân này thông báo xong xoay người đi mà không hành lễ với hắn, "La Thiên" cũng không để ý tên này chỉ là hắn tò mò tại sao mới sáng sớm phụ thân hắn và các vị trưởng lão gọi hắn mà thôi.

"La Thiên" đi tới đại sảnh La gia bên trong người thượng vị cao nhất là một vị trung niên nam tử khoảng ba mươi lăm tuổi, khuôn mặt uy nghiêm chỉ là mặt hơi trắng bệch hắn là La Vân. Lạc Long Thành đệ nhất cao thủ tu vi Nguyên Thiên Cảnh Cửu Trọng

Bên phải là các trưởng lão của gia tộc thực lực tất cả bọn họ chỉ dưới gia chủ, ở sau lưng là đệ tử gọi là thiên tài bên trong gia tộc

Phía đối diện có ba người một lão già, một người trung niên và một nữ. Lão già kia thì "La Thiên" hắn không biết nhưng ba người kia hắn có biết. Người trung niên kia tên Lâm Mặc là Lâm Gia gia chủ, Lâm gia cũng giống như La gia mà một trong những gia tộc lớn nhất Lạc Long Thành này.

Sau lưng hắn là một thiếu nữ xinh đẹp mặc một bộ thanh y, vóc người cao gầy từ trong đôi mắt toát ra một vẻ cao ngạo, tự như không có để bất kỳ một người nào vào mắt.

Nàng cũng là Lâm Mặc nhi nữ Lâm Nhược Hàn

Vừa thấy "La Thiên" đi tới đại sảnh thời điểm mọi ánh mắt điều dồn về phía hắn những người của La gia điều giống như hạ nhân lúc trước điều xem thường thậm chí khinh bỉ "La Thiên"

Ba người kia thì chỉ có lão già là đang quang sát tỉ mỉ" La Thiên". Lâm Mặc hai cha con nhìn về phía hắn cũng không khác đám người La gia là bao.

Trong ấn tượng của tất cả mọi người "La Thiên" nổi tiếng gần xa lạ" Đệ nhất phế vật" khác với những người cùng tuổi với hắn bọn họ tu vi yếu nhất cũng là Luyện Khí Tứ Trọng những người mạnh nhất trong đám tiểu bối cũng là Luyện Khí Bát trọng hoặc Cửu trọng.

"La Thiên" duy nhất hắn vẫn là Luyện Khí Cảnh Nhất Trọng phế vật.

Hắn đi tới chính giữa đại sảnh" Phụ Thân, chư vị trưởng lão, tiền bối" hắn cung kính hành lễ với La Vân đám người.

"Ngươi tới rồi Thiên Nhi" La Vân nhìn về hắn gật gật đầu cười nói.

"La huynh nếu như La Thiên đã đến vậy thì ta cũng không dài dòng nữa, hôm nay ta mang vị trưởng lão và nhi nữ đến đây là vị Từ Hôn" Lâm Mặc thần sắc lãnh đạm.

La Vân hắn cũng không có gì bất ngờ chỉ là hơi nhíu mày, hắn biết đối phương tới đây thôi điểm thì cũng đã đoán được bọn họ đến đây thời điểm không có ý tốt nào rồi.

Chỉ là không ngờ bọ họ đến đây từ hôn, hắn biết tình trạng của nhi tử nổi tiếng là "Đệ Nhất phế vật" việc Từ Hôn giữa hai nhà cũng là chuyện một sớm một chiều.

Việc từ hôn sẽ khiến mặt mũi của hắn và "La Thiên" mất hết, càng làm mất mặt toàn bộ La gia

Nghe lời Lâm Mặc nói đám đệ tử La gia và số người có tiếng nói trong gia tộc trên đầu hiện lên đầy dấu chấm hỏi. Từ hôn ai định hôn ước mà từ hôn ?

Đại trưởng lão La Long Hành hắn chỉ nói hai chứ " La Thiên"

"Chờ một chút","La Thiên" hắn cũng nghe được lời của Đại Trưởng Lão nhíu mày nhìn về phía Lâm Mặc hắn hỏi:" Từ hôn? Lâm gia chủ ta và Lâm tiểu thư có hôn ước sao?"

Lâm Mặc hắn cũng mộng bức nhìn về phía La Vân thấy ánh hắn của Lâm Mặc hắn cũng không khỏi cười ngượng" Lâm huynh việc hôn ước này chỉ có chúng ta và những người cao tầng trong gia tộc biết, đám tiểu bối và La thiên không hề biết việc này"

"Ngươi lại không nói việc này cho con của mình hôn nhân đại sự của nhi nữ ta không quan trọng đến vậy sao ?" Lâm Mặc tức giận quát.

"Ngươi đừng nổi nóng lúc đầu ta muốn khi nào La Thiên bắt đầu tu luyện thì ta sẽ nói cho hắn để hắn có động lực tiếp tục tu luyện, nhìn Lâm Nhược Hàn xinh đẹp càng thúc đẩy động lực tu luyện của hắn, đáng tiếc các ngươi xem" Hắn bất đắc dĩ nói

"Ta mặc kệ hắn có biết ta và hắn có hôn ước hay không tóm lại ta tuyệt đối không gã cho một tên phế vật làm thê tử của hắn. Phu quân của ta phải là một người trên cả vạn người, là cường giả tuyệt thế." Lâm Nhược Hàn cũng không nhịn được nói nhìn về"La Thiên" đầy chán ghét xem thường, cũng bày tỏ ý nghĩ của chính mình

"Ồ!" Đúng lúc này, trên đại sảnh vang lên một cái lạnh nhạt thanh âm, nghe những lời này của Lâm Nhược Hàn,"La Thiên" nhân vật trung tâm của hôm nay cũng không hỏi hiếu kỳ nhìn về nàng hỏi:" Lâm tiểu thư ngươi có phải rất thích ngủ?"

Lâm Nhược Hàn cũng trong vô thức trả lời" Có"

"La Thiên" không khỏi cười châm chọc"

Ngươi nên về nhà nằm ngủ, có thể trong mơ vị tuyệt thế cường giả nào sẽ cưới ngươi làm thê tử"

Tất cả mọi người sửng sờ bầu không khí vốn rất căn thẳng mà hắn lại cố châm dầu vào lửa? Hắn không tình cảnh bây giờ sao

"To gan, La thiên tên phế vật ngươi lại dám nói những lời này với bổn tiểu thư?"

Lâm Nhược Hàn sắc mặc khó coi, nàng cứ tưởng "La Thiên" hỏi nàng vấn đề để tìm hiểu chỉ là hắn lại dám châm chọc, đem mình ra làm trò đùa! Trong mắt nàng nam nhân cùng chăn lứa với nàng gặp nàng điều nịnh hót lấy lòng, cả đám đệ tử La gia cũng không ít người nhìn nàng say mê. Lại từ đâu chui ra một tên dị loại được mọi người gọi là "Đệ Nhất phế vật" này không có một chút ưa thích say mê.

"Wow tên phế vật này hôm nay cũng biết trêu đùa người?" một đệ tử trong sảnh hắn không nhịn được lên tiếng, hắn thấy mình thất thố lập tức ngậm miệng lại.

Kể ra hắn bất ngờ cũng không có gì lạ La Thiên hắn bình thường rất lãnh đạm thậm chí có thể nói là một tên rất là nhàm chán.

Hắn bình thường ít nói chuyện,đều đứng ở

một bên yên lặng nghe mọi người nói.Thậm chí ai chưa gặp hắn cũng tưởng hắn là một tên câm

Lúc hắn bị đám người nhục mạ, xem thường hắn đều không có phản bác hay tức giận một chút nào nhưng hôm nay lại mở miệng châm chọc người càng là vị hôn thê của hắn, chẳng lẽ đây là một cách gây chú ý với nữ nhân ?

"Ngươi là cái gì mà ta lại không dám nói thế?" Hắn nhíu mày hỏi

Lâm Nhược Hàn quát lên:" Ta là cái gì? Ta là Lâm gia Đại tiểu thư người sở hữu Băng Tinh Thiên Thể, được đích thân tông chủ Vân Thiên Tông nhận làm đệ tử chân truyền như vậy đủ chưa

P/s: Mong mọi người để lại bình luận hoặc đóng góp để ta có thể có thêm kinh nghiệm để tác phẩm trở nên tốt hơn

Bạn đang đọc Ma Thiên Kiếm Chủ sáng tác bởi thienvonga
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thienvonga
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 4
Lượt đọc 107

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.