Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Hối Hận

Phiên bản Dịch · 1515 chữ

Đầu năm học lớp 11, nó và Nhung vẫn vậy, vẫn yêu nhau, tình yêu của thời học trò đằm thắm, trong sáng, chí ít là cho đến lúc này, nó vẫn không có ý nghĩ gì đen tối, thứ nó dành cho Nhung vẫn là sự trong sáng, tình yêu chân thật.

Chiều hôm đó, sau khi học xong tiết thể dục, Hoàng chạy ra gọi nó

– Ê mày, ông anh tao ngày mốt cưới vợ, mày xuống chơi nha, có cần mời thiệp không ?

– Ặc, tao làm đíu gì có tiền mà đi

– Tiền bạc gì, xuống phụ với tao rồi nhậu nhẹt đó mà

– Ờ ! vậy sáng mốt tao xuống

Sáng chủ nhật, nó dậy sớm, nó đã dặn Nhung về kế hoạch hôm nay của nó nên nó không sang chở Nhung đi chơi.

Đến nơi, tiệc cưới chưa tổ chức, rạp đã được dựng từ đêm hôm, và thử đàn trống cho đến sáng.

9h sáng, đồ ăn được bên dịch vụ chở xe mang đến, nó phụ dọn ghế, bàn, trải khăn, và đưa đồ ăn lên bàn…, tới giờ khách khứa tới nhiều, nó chạy lăng xăng lấy bia, lấy đá, đưa lẩu lên bàn…

2h chiều, chỉ còn khoảng 3 bàn ngồi lai rai nhâm nhi, chủ yếu là mấy ông bạn già của thằng Hoàng, ngồi lải nhải hoài không chịu về, còn lại là dàn nhạc, với mấy người phụ…

4h mọi thứ đã được dọn dẹp xong, bên dịch vụ dọn thêm 4 bàn để người nhà đãi khách trong nhà rồi cũng chở đồ dơ về.

6h nó chạy vào nhà của Hoàng để tắm rửa chuẩn bị cho một cuộc nhậu của người trong nhà, anh em bà con dòng họ…

9h nó đã là ngà say, do thấm mệt từ sáng đến giờ nên nó nhanh say, ở quê đãi tiệc thì dùng bia, còn ngồi trong nhà toàn chơi rượu gạo, nên lúc này nó đã là ngà cả rồi. Hoàng đi ra, khoác vai nó nói, đi uống CF với tao cho đỡ vã rồi tao chờ mày về, quán CF nằm dọc quốc lộ 26.

Ngồi trong quán, Hoàng nói với nó

– Thằng Tâm nó về từ chiều, mẹ chưa gì đã trốn

– Chắc nó mệt mà

– Mệt đíu gì, lâu lâu có 1 ngày mà, đợi chút tao gọi nó ra

– Thôi, nhà nó đường khó đi lắm, mày cũng say mẹ rồi, khỏi kêu chi

– CC tao phải lôi nó ra, chơi kiểu đó khó sống với tao lắm..

Nó tặc lưỡi, không cản được thằng này rồi, nó nổi tiếng là gàn dở mà. Hoàng đứng dậy, lảo đảo đi ra cổng lấy xe. 20 phút sau Hoàng chở thằng Tâm ra. Nngồi xuống ghế nó bắt đầu tấp

– ĐM mày, có một ngày thôi mà mày trốn chui trốn nhủi

– Tao về tưới cà mà ông cố, nhà tao đang tưới, tao phụ mày sáng tới đó thôi, ông già tao tưới từ đêm qua đến trưa rồi, tao phải về phụ chứ

– Đéo lý do lý trấu gì hết mày, tha cho mày lần này, lần sau còn có nữa tao oánh chết cha mày.

– Rồi .. rồi đại ca, ĐM nóng như chó cằn càn

– ĐM tưởng tao ko nghe đó hả mày

– Hề h..ề, Tâm cười trừ

10h30 tôi đã thấm mệt, cơn buồn ngủ cứ kéo đến.

– Ê Hoàng, tao buồn ngủ rồi, để tao vào trong điện cho ông già tao xuống rước, mày xỉn rồi, tí chở thằng Tâm về cẩn thận rồi cũng về ngủ đi nha.

– CC xỉn đéo gì có mấy ly, tao chở mày về

Đứng dậy với dáng vẻ siêu vẹo, Hoàng lấy xe, ngồi lên rồi chở nó về, thời đó chưa có luật đội mũ bảo hiểm…

Đi đến con dốc, đầu con dốc là nghĩa trang Hoàng kéo ga mạnh phóng lên con dốc, chẳng biết có phải vì xỉn không ? nhưng cả nó lẫn Hoàng đều không thấy ánh đèn xe từ trên đầu dốc, chạy gần mép vạch phân làn, gần như ở giữa đường. Khi đến đầu dốc, nó thấy chiếc xe tải đang lao xuống, Hoàng vẫn giữ tay lái thẳng góc với chiếc xe như muốn lao vào xé nát nó ra vậy.

Giật mình, cảm giác lạnh sống lưng tràn đến, nó hét to

– Hoàng, xe lớn kìa mày, né vào trong đi

Hoàng như không nghe lời nó nói, khi xe Honda còn cách chiếc xe tải khoảng chục mét, Hoàng như mới nhận ra điều đó, bè lái thẳng qua bên trái, đâm vào bên kia đường, điều gì đến cũng phải đến, chiếc xe tải thắng gấp để giảm tốc độ, nhưng cũng không được bao nhiêu so với khoảng cách quá gần như thế.

Rầm ! nó cảm thấy một chấn động mạnh, thân thể nó văng ra khỏi xe, bay thẳng vào lề đường, lăn lộn phải hơn chục vòng, từ đầu, tay, chân của nó bê bết máu do trầy xước. Chiếc xe tải lao xuống gần nửa dốc mới thắng đứng lại được.

Không gian lúc này im ắng quá, tối thui, nó cố mở mắt ra, máu từ trên trán nó chảy qua cả mắt làm nhòe đi tầm nhìn của nó. Cố chịu đau gượng dậy, cánh tay trái của nó đau buốt, không biết đã gẫy hay trật khớp nữa, chạy cà nhắc ra phía chiếc Honda nằm chỏng chơ, nhìn xung quanh, nó không thấy thằng Hoàng đâu cả. Như điều gì đó dự báo, nó lao nhanh về phía chiếc ô tô.

Lúc này, người dân hai bên đường cũng chạy ra, người cầm đèn bin, người cầm đèn măng xông chạy về phía chiếc xe tải đang đậu. Đầu nó như tê đi, không dám nghĩ điều gì.

Vừa chạy lại, nó thấy mọi người bu quanh, người tặc lưỡi, người thì chạy ra ngoài không dám nhìn cảnh tượng bên trong, nó lao vào nhìn quanh, rồi mới để ý ánh đèn mọi người đang soi xuống gầm xe tải, nó lao tới, bất chấp cái tay đang bị phế của mình.

Nó thấy hoàng nằm trong gầm xe, cánh tay phải bị cây trục xoay đà cuốn gần như tới nách, mặt dập nát, chân cũng không còn nguyên vẹn, máu vẫn chảy ra từ mặt, tay, và cổ của thằng Hoàng. Nó như chết điếng tại chỗ, một lúc sau, nó lao vào, gào lên thảm thiết

– Ai …gọi cứu … thương với… huuu, gọi cứu.. thương… giúp với… Hoàng ơi, mày tỉnh lại đi

Vài người bên ngoài xì xào bàn tán

– Chắc đang say mà chạy xe đây mà, tội nghiệp quá

– Con ông Dung ở xom dưới đây mà

– Ai chạy đi kêu ông Dung cái…

Tai nó như ù đi, lao vào gầm xe, ôm lấy Hoàng, muốn kéo thằng Hoàng ra nhưng không được, nó ngồi đó, khóc thật to, ngồi trên vũng máu vẫn đang chảy….

Không biết bao lâu sau, ba nó , bác Dung cũng đến, mẹ nó cũng vậy, cả 2 lao vào gầm chung với nó, khóc lóc…

– Hoàng ơi ! sao …mày.. thế này.. Hoàng ơi !

Mẹ nó ngất rồi lại tỉnh…

Hình như có tiếng xe của công an, chắc cảnh sát giao thông…. Giờ đây nó không còn biết gì nữa, không để ý gì nữa.

Sau khi khám nghiệm xong, hôm sau Công an cho gia đình Hoàng mang xác về để liệm và chôn cất, nó luôn đi theo, vẻ mặt thất thần, cánh tay trái cũng đã được bằng bó lại, chỉ bị trật vai…

Nó ngồi đó, trong góc nhà, giữa nhà kia là cái hòm của Hoàng… nó vẫn thất thần lắm, mặt trắng bệch, hôm qua đến giờ nó đã ăn gì đâu ?, cũng chưa ngủ được một khắc nào.

Nhung cầm ổ bánh mì đưa cho nó, ngồi bên cạnh nó, không nói gì, Nhung cũng khóc thút thít…

Đám tang diễn ra nhanh, chôn ngay ngày hôm sau vì thân thể Hoàng ko còn toàn vẹn, để lâu không được, khi di quan đến nghĩa địa, lúc thả hòm xuống huyệt, nó ngồi đên đám đất mới đào, cúi lạy, nó khóc… nó hét lớn

– Hoàng ơi ! tao có lỗi với… mày, Hoàng ơi… đều.. tại .. tao cả… Hoàng ơi

Nhung cũng ngồi đó, khóc to chung với nó, hoàn cảnh này khiến cả dòng họ nhà nó thương tâm, ai cũng khóc….

Đất đã lấp lên rồi, chưa xây gì cả, nó vẫn ngồi đó, một vài người vẫn ở lại, đốt nốt thứ này thứ kia cho Hoàng.

Nó ngồi trước cái bia, liên tục nói

– Hoàng ơi !.. tao.. tao.. có lỗi.. với mày…

Nhung cũng ngồi đó với nó, khóc chung với nó….

Bạn đang đọc Giấc Mơ Xưa của vô danh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TiểuNhiTử
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 72

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.