Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Gặp được nhau chính là điều tốt đẹp nhất thế gian

Phiên bản Dịch · 1190 chữ

Tô Dạ chỉ về phía một cái bếp lò làm từ đất bùn ở bên cạnh cửa nói: "Đều ở đây

này!"

Từ lúc Tô Dạ đi vào cái nồi sắt đã lập tức quan sát một vòng quanh nhà, nhưng

vẫn không phát hiện ra kiếm tu nào, bỗng nhiên hắn có phần ưu tư trầm thấp

nói: "Tiểu tử ngươi không gạt ta đấy chứ?"

Tô Dạ cảm thấy hơi khó hiểu: "Cái que cời lửa với cái dao phay kia không phải

là kiếm tu sao?"

Kiếm hồn sửng sốt, tựa như bị hàng ngàn hàng vạn công kích hung mãnh đánh

trúng.

Trong nhà Tô Dạ nghèo rớt mồng tơi, liếc mắt nhìn một lượt là có thể thu toàn

bộ vào đáy mắt, một cái nồi sắt thoạt nhìn đã sắp hỏng, một con dao phay đã

lốm đa lốm đốm rỉ sét, còn có. . . một cái que cời lửa đen nhánh thô ráp dựng

thẳng bên bếp lò.

Lúc này tuy không nhìn thấy được vẻ mặt của kiếm hồn, nhưng mà vẫn có thể nghe

được cảm xúc từ trong giọng nói của kiếm hồn.

"Ngươi đang đùa ta đấy à? Những thứ này mà là kiếm tu á?"

Tô Dạ có phần bất đắc dĩ, hắn chỉ muốn xác định sự thật, hơn nữa hắn còn muốn

chen thêm một câu, không phải hình dáng bây giờ của ngươi cũng chỉ là một cái

nồi sắt thôi ư, lại còn cứ đinh ninh nói mình là kiếm tu, hơn nữa nghe còn có

vẻ như là rất lợi hại, nói cái gì mà. . . đứng đầu một tông?

Chẳng qua Tô Dạ còn chưa kịp nói ra, thì đã có giọng nói càng thêm giễu cợt

xuất hiện.

"Một cái nồi sắt cũng dám trâng tráo, ngươi tự nhìn lại mình đi, xem mình là

cái thứ gì?"

Nồi sắt vừa nghe thấy có kẻ dám như vậy chửi bới chính mình, lập tức cãi lại:

"Là ai đang nói, ra đây cho ta!"

Tô Dạ dùng ngón giữa và ngón cái nhẹ xoa nhẹ hai huyệt trên đầu, sớm biết thế

này hắn đã không đem cái nồi sắt to mồm này về rồi, cái nồi sắt cũ trong nhà

sửa lại một chút là cũng có thể dùng thêm một thời gian ngắn.

Cái nồi sắt to mồm quyết không tha, chửi ầm lên cả một hồi lâu, mặc dù tới tới

lui lui chỉ là mấy câu ra vẻ, khả năng là người đứng đầu một tông cũng sẽ

không quá giỏi mắng chửi người khác, nhưng mà nói đến những thứ nghe mà mơ hồ

khó hiểu kia, thật sự là còn khoa trương hơn truyện cổ tích gấp trăm lần.

"Không đúng, trong nhà không có ai khác, rốt cuộc là kẻ nào?" Cái nồi sắt nghi

ngờ đánh giá căn trước mắt, đất cũng sắp sụt rồi, căn bản là không giấu được

bất kỳ kẻ nào, hắn lại liên tưởng đến nội dung của câu nói kia, chẳng lẽ kẻ

vừa nói chính là. . . dao phay và que cời lửa?

Nồi sắt nghĩ đến loại khả năng này, đầu tiên là vừa kinh ngạc vừa ngờ vực, sau

đó lại tức giận nói: "Cần gì giả thần giả quỷ?"

"Ha hả, kẻ giả thần giả quỷ nhưng chung quy cũng không phải là người."

Tô Dạ đá đá que cời lửa, mặc dù que cời lửa không nói nhiều lắm, nhưng mà lúc

chặn họng người cũng khiến Tô Dạ rất nhức đầu, hôm nay lại có thêm một cái nồi

sắt lắm mồm, e rằng cuộc sống sau này sẽ không thể nào yên tĩnh nổi rồi.

Hử, sao cái nồi sắt không có phản ứng gì vậy?

Không thể nào! Tô Dạ đánh giá cái nồi sắt giống như một cái vật chết thực sự

trong tay, im lặng không hề phát ra một chút âm thanh nào, cứ như thể lúc

trước đền là ảo giác.

Thấy mãi mà cái nồi sắt vẫn không trả lời, Tô Dạ cũng không nghĩ nhiều, chỉ

cảm thấy như thế cũng tốt, yên lặng thì hắn càng thích, thân thiện hài hòa

không phải là rất tốt ư?

"Đúng vậy, chung quy cũng không phải là người rồi, ngay cả đồ vật cũng không

phải." Cái nồi sắt đột nhiên lại nói ra một câu, hơn nữa còn có thể cảm thấy

được sự ưu tư rõ ràng.

Có lẽ ngay cả que cời lửa cũng cảm nhận được cảm xúc bi thương từ giọng điệu

của chiếc nồi sắt, thế nên cũng hơi có chút dịu lại, nói: "Như vậy cũng tốt. .

."

"Như vậy cũng tốt! ? Bản tu là tông chủ của Thiên Việt tông, năm đó cũng là

một vị kiếm tu phong quang vô hạn, muôn vàn vinh quang, cả thế giới Tam Thiên

phải cúi đầu xưng thần, không gì làm không được ở thế giới Tam Thiên này! Thế

mà hôm nay đã không còn hoàn chỉnh, sĩ diện của một kiếm tu cũng tan thành mây

khói rồi ư? Những lời như vậy sao có thể được nói ra từ trong miệng của con

người!"

Không khí vốn đang hòa hợp bị phá vỡ trong nháy mắt, tốc độ trở mặt của cái

nồi sắt còn nhanh hơn cả mấy thẩm tử đanh đá chanh chua ở trong thôn, thậm chí

khiến cho Tô Dạ cũng không biết phải làm như thế nào.

"Ha hả, vốn dĩ ta cũng không phải là người, nếu như ban đầu. . ."

"Đủ rồi, hôm nay ai dám nói chuyện, buổi tối ta liền chôn kẻ đó dưới đất." Lời

uy hiếp của Tô Dạ thẳng thắn mà hữu hiệu, que cời lửa im bặt, nồi sắt như còn

muốn phản bác, nhưng nhìn thấy sắc mặt Tô Dạ thật sự không đẹp, thế nên cũng

đành phải thôi, dù sao sau này vẫn còn nhiều thời gian để “tán gẫu”.

Tô Dạ cầm dao phay quơ ba đường lưu loát xử lý cá chép sạch sẽ, tạm thời Tô Dạ

còn không dùng tới nồi sắt, có lẽ là sợ nồi sắt nhất thời không thích ứng được

với loại chuyển đổi này, bởi vì lúc trước que cời lửa cũng là như thế, nhưng

mà phản ứng không mãnh liệt như nồi sắt, ngược lại dao phay thì rất im lắng

không hề làm khó hắn.

Trong nhà Tô Dạ không có mỡ, nhưng mà cá rất mập, hắn chà chà sát đáy nồi,

chút ít mỡ cá chảy ra, sau đó chỉnh cho lửa nhỏ dùng luôn mỡ cá chiên sơ, lớp

ngoài xém vàng rồi bỏ nồi hầm canh, như vậy mùi vị sẽ càng ngon hơn.

Một lúc sau, Tô Dạ rắc lên một ít rau thơm, chăm chú gỡ sạch xương cá ra, sau

đó múc cả canh và cá và trong cái bát gốm sạch sẽ, cẩn thận bưng vào trong

phòng.

"Mẫu thân, canh cá con vừa nấu xong, người mau nếm thử đi."

Bạn đang đọc Ba Nghìn Kiếm Giới (Bản Dịch) của Minh Triệt Thiên Hạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Snowagle90
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 111

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.