Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Giao Đấu

Tiểu thuyết gốc · 2568 chữ

Vương Thịnh vừa thấy Tam Lang xuất hiện thì ngay lập tức thân vận đạo khí thị uy, phía sau lưng xuất hiện bảy vòng tròn màu xanh chứng tỏ tu vi đã đạt đến cảnh giới Trung Đạo thất tầng.

Tam Lang cũng nhanh chóng vào trạng thái chiến đấu, tiếc rằng hắn chỉ có hai vòng lam quang tu vi Trung Đạo nhị tầng. Khoảng cách chênh lệch khá lớn nên Vương Thịnh càng không để Tam Lang vào mắt hất hàm nói:

“Kẻ tu đạo ai cũng biết chỉ hơn kém nhau một tầng đạo khí cũng đã là lợi thế lớn, ngươi so với ta chẳng khác gì châu chấu đá voi. Hay ta cho ngươi cơ hội cuối, quỳ gối xin đầu hàng, chấp nhận những kẻ ở Tửu Môn chỉ là hạng bất tài vô dụng. Ta đây nể tình đồng môn mà tha cho một mạng. Sao ngươi thấy thế nào?”

Tam Lang vốn đã bất mãn thái độ của Vương Thịnh từ lâu, ngay lập tức phản pháo:

“Bạch Si cô nương không chọn người tu luyện cùng, ta nghĩ cũng đúng. Nam nhi gì chỉ biết khua ba tấc lưỡi hòng chiếm tiện nghi của người khác. Cha ta thường nói những kẻ như vậy chẳng thể làm nên việc gì. Ngươi dù nhiều năm liền thắng đệ tử Tửu Môn nhưng rốt cuộc vẫn là hạng vô danh ở tông phái. Thật đáng hổ thẹn!”

Đệ tử Dược môn ngồi xung quanh nghe Tam Lang nói xong cũng xì xào to nhỏ:

“Tiểu tử đó nói cũng đúng, Vương Thịnh bề ngoài được cái mã chứ thực chất chẳng có gì. Nếu như trưởng lão hắn không là chỗ quen biết lâu năm với sư phụ chúng ta thì còn lâu mới được tiếp cận đại sư tỷ.”

Vương Thịnh nghe vậy thì đỏ mặt tía tai, ngay lập tức vận khí khiến mộc kiếm đang lơ lửng trước mặt bay thẳng về phía Tam Lang hét lớn:

“Đi chết đi! Để xem ngươi mạnh miệng đến bao giờ!”

Tam Lang thấy mộc kiếm lao với tốc độ cùng và bá khí kinh hoàng thì nhanh chóng né sang một bên. Vương Thịnh nhìn thấy vậy thì cười khinh, tay hắn ra hiệu cho mộc kiếm tiếp tục truy đuổi. Tam Lang chưa kịp thở phào thì ngay lập tức bị mộc kiếm xoay vòng gần đâm tới sau lưng. Tam Lang vội vã nhảy người lên tránh. Tuy biết né tránh chẳng phải là cách, mặt dù sư huynh Tiếu Can căn dặn dò đừng nên đấu đạo khí với hắn nhưng cứ như vậy e làm trò cười cho mọi người. Tam Lang thổ mạnh hai chân xuống đất, hai tay ôm lại thành quyền, đạo khí cuồn cuộn dồn về nơi quyền thủ. Mộc kiếm lao tới tạo nên tiếng nổ lớn, Tam Lang cắn chặt răng, dù đỡ được nhưng vẫn bị đẩy lui đến mười bước, hai tay tê rần, sức mạnh của kẻ Trung Đạo thất tầng đúng là không hề đơn giản.

Vương Thịnh chỉ vừa ra một chiêu đã chiếm thế thượng phong thì đắc ý, vốn hắn định đưa thêm đạo lực vào Mộc kiếm để đẩy Tam Lang ngã khỏi sàn đấu. Nhưng nhớ đến thái độ ngạo mạn của tên kia trong lòng liền nổi lên ác ý, nhân cơ hội này dạy cho Tam Lang một bài học nhớ đời. Nghĩ đến đây Vương Thịnh liền thu Mộc kiếm trở lại nở nụ cười châm chọc:

“Ơ kìa! Mau hít thở điều hòa thân thể đi chứ, nhìn mặt ngươi đỏ hết lên cả rồi! chiêu vừa rồi chỉ là khởi động thôi mà!”

Tam Lang sau khi thoát khỏi áp lực thì thở dốc một hơi, hai tay vẫn còn run lên từng hồi. Giờ hắn mới hiểu cảnh giới tu vi thấp hơn đối phương tuyệt đối không bao giờ được đấu trực tiếp đạo khí. Hắn âm thầm điều tức lại khí huyết bằng Huyết tửu, mặc cho Vương Thịnh liên tục buông lời đả kích.

-“ Đấy, thấy chưa, ta đã cá Vương Thịnh huynh thắng mà” – Một tên đắc ý thốt lên.

Phía dưới khán đài, mọi người ai cũng tin vào chiến thắng của Vương Thịnh, có kẻ còn lớn tiếng chê bai:

“Tên nhóc kia tưởng mạnh mồm thế nào, ai dè cũng chỉ được ba tấc lưỡi. Thật là khiến người ta kỳ vọng quá nhiều mà. Mau giơ tay xin đầu hàng đi!”

Điền Thanh và Tiếu Can cũng lo lắng đứng ngay phía sau Tam Lang kêu gọi:

“Tam đệ, mọi người nói đúng đó, tránh voi không xấu mặt nào. Đệ xin hàng đi!”

Tam Lang nhắm mắt coi như chẳng nghe, hắn âm thầm vận đạo khí vào Thiên Lô Bồn, một dòng tửu xanh mát xuất hiện. Tam Lang gọi nó là Cương Tửu, được luyện chế từ quả của cây Thập Tùng có tác dụng khiến cơ thể trong thời gian ngắn cứng cáp dẻo dai.

Sau khi nuốt ngụm rượu, cơ thể Tam Lang như được tiếp thêm sức mạnh, gân cốt bắt đầu cứng dần, cơ bắp cuồn cuộn như muốn nổ tung, hắn hét lớn, quyền đạo tập trung sức mạnh đạo khí lao thẳng đến chỗ Vương Thịnh. Nơi quyền thủ đi qua để lại vệt sáng phát ra âm thanh u u khiến ai chứng kiến cũng không thể tin nổi một gã vừa mới vất vả chống đỡ, đã như chiến thần xông đến đối phương.

Về phần Vương Thịnh dường như cũng cảm nhận được áp lực vô hình đó nên hắn cũng nhanh chóng vận đạo khí tạo thành lớp màng bảo vệ. Đúng lúc quyền đạo Tam Lang đánh tới, một tiếng nổ lớn vang lên, cát bụi bay mù mịt. Đến khi có thể quan sát được thì trước mặt Tam Lang là hai con hình nhân một trắng một đen đang ôm lấy quyền thủ của hắn. Vương Thịnh mắt mày tái nhợt, tóc tai rũ rượi, hắn không ngờ quyền vừa rồi có thể đánh vỡ cả lớp đạo khí hộ thể, đánh bay luôn cả mão quan trên đầu. Nếu như không nhanh trí xuất ra Hắc Bạch Thi nhân thì e rằng đã phải chịu tổn thương.

Lão bà Bạch Thị chứng kiến tất cả thì gật gù khen:

“Tên nhóc đó đúng như lời con nói Tiểu Si à, nếu được tu luyện đúng cách sẽ là nhân tài của Trường Sinh tông!”

Bạch Si được khen thì hai mắt ánh lên niềm tự hào nhìn về phía Tam Lang, trong đầu dường như có rất nhiều viễn cảnh với thanh niên trẻ tuổi này.

Bên cạnh là Thanh Chung đang khó chịu ra mặt:

“Tại Vương nhi chủ quan thôi! Vẫn chưa kết thúc mà!”

Tinh môn là nơi chuyên dùng khôi lỗi hoặc hình nhân để thay mình chiến đấu. Hắc Bạch thi của Vương Thịnh tuy chỉ sơ cấp nhưng cũng cực kỳ nổi tiếng trong giới tu chân trẻ tuổi. Đây là hai con hình nhân một trắng một đen, con màu đen sử dụng lưỡi liềm khuôn mặt vô cùng đáng sợ, con màu trắng thì dùng một lá kỳ với vô số chữ phía trên, khuôn mặt thì như đang cười đang khóc.

Tam Lang sau khi một quyền gần đạt được mục đích thì liên tục sử dụng Cương Tửu để tấn công, nhưng lạ thay dù có tăng tửu lượng lên mức tối đa cũng không thể gây bất kỳ tổn thương nào cho hai con hình nhân trước mặt. Cứ đánh nó gãy tay, bay đầu thì ngay lập tức nó trở lại như cũ lao tới tấn công Tam Lang điên cuồng.

Vương Thịnh thì đứng yên bất động phía sau hai hình nhân, hắn chỉ âm thầm chuyền toàn bộ đạo khí điều khiển chúng.

Thời gian kéo dài, Tam Lang vừa phải chống đỡ sự tấn công của hai còn rối, vừa suy nghĩ cách tiếp cận đối phương. Nhưng dù tìm mọi cách cũng không thể nào vượt qua được hai hình nhân trước mặt. Nếu kéo dài như vậy chắc chắn người bất lợi sẽ là hắn bởi tu vi thấp hơn, nên đạo khí cạn kiệt trước là điều khó tránh khỏi.

Suy nghĩ đến đây, hắn đành phải tung ra hậu chước cuối cùng vốn để dành tham gia thí luyện. Hai tay thổ mạnh vào Thiên Lô Bồn, một giọt tửu đang dao động với tốc độ cực nhanh dần xuất hiện. Sự xuất hiện của nó khiến cả Điền Thanh và Tiếu Can há hốc mồm:

“Không thể nào! Làm sao! Làm sao có thể! Phong Xà tửu trung cấp! Đệ ấy chỉ mới cảnh giới Trung đạo thôi mà!”

Đối với việc điều chế tửu dược thì ngoài nguyên liệu cốt lõi, căn cơ đạo khí cực kỳ quan trọng để duy trì chất lượng cũng như khả năng hoàn thiện của tửu dược. Đối với sơ cấp tửu thì không đòi hỏi quá nhiều về đạo khí. Nhưng từ trung cấp trở lên thì đạo khí vô cùng quan trọng. Đối với cảnh giới Trung đạo như Tam Lang gần như khả năng điều chế được là bằng không. Nhưng hôm nay trước mặt hai sư huynh là Phong Luân Xà Tửu trung cấp, loại tửu này dùng huyết dịch của loài rắn độc có tên Phong Luân làm cốt tửu. Tác dụng chính là năng cao tốc độ bản thân trong thời gian cực ngắn, tuy nhiên tác dụng phụ sẽ đốt cháy đạo khí của người sử dụng khá nhanh. Đa phần người sử dụng dược tửu này để chạy trốn kẻ địch trong lúc nguy cấp. Nay Tam Lang dùng nó để tiếp cận Vương Thịnh nhanh nhất có thể, một quyết định khá liều lĩnh. Nhưng trong tình cảnh trước mặt của hắn thì phương án trên có lẻ là khả thi nhất.

Hiện tại lượng đạo khí trong người Tam Lang còn khoảng sáu mươi phần trăm, nếu dùng Phong Luân Xà Tửu thì thời gian tối đa hắn có thể tận dụng là sáu giây. Sau khi tính toán thông suốt, Tam Lang liền nuột ngụm rượu, cộng thêm Huyết Hỏa Tửu nhằm tung ra một quyền tất thắng. Tửu dược dần ngấm vào cơ thể, toàn bộ cơ bắp của Tam Lang như có luồng điện cực mạnh khiến mọi thứ chuyển động xung quanh hắn trở nên chậm lại. Thân hình hắn bắt đầu dao động cực nhanh.

Tiếu Can và Điền Thanh nín thở theo dõi.

Hai vị trưởng lão chứng kiến thì cùng nhìn nhau cất lời:

“Phong Luân Xà Tửu, lão say xỉn kia lại đưa cho nó thứ độc hại này!”

Trên khán đài bây giờ Tam Lang chỉ tồn tại như tàn ảnh, mọi người bắt đầu nghe tiếng đếm ngược của hắn, một cơn gió cực mạnh mang theo hơi nóng của hỏa quyền. Khi giây thứ ba vang lên thì thân ảnh Tam Lang đã lách qua hai hình nhân Hắc Bạch. Đúng vào giây thứ hai thì Tam Lang đã ở ngay trước mặt Vương Thịnh, một tiếng hét lớn của Tam Lang khiến y giật mình không kịp trở tay:

“Một! Hỏa Huyết quyền tửu!”

Một quyền trực diện đánh thẳng vào vùng bụng của đối phương, âm thanh chói tai vang lên, tiếng cơ thể ngã gục. Sau làn khói xám mờ lưu lại, là hình ảnh Vương Thịnh vẫn đứng đó sừng sững, phía dưới chân là Tam Lang vô lực không một chút động tĩnh.

Mọi người vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Vương Thịnh cười lớn:

“Tên ngu ngốc! Đã thấy sự lợi hại của ta chưa!”

Lúc này mọi người nhìn kỹ thì trên người của hắn có mặc Quy Giáp sơ cấp bảo giáp. Có khả năng tiêu tan mọi lực đánh của đối phương dưới tu vi. Tam Lang không ngờ đến việc này, nên sau khi tiêu toàn bộ đạo khí cũng không thể làm gì đối phương.

Tuy nhiên tiếng xì xầm rồi đùa cợt bắt đầu vang lên dưới khán đài, các cô nương trẻ tuổi thì che mặt xấu hổ. Còn các nam nhân đệ tử thì giơ ngón tay lên chỉ chỉ về phía Vương Thịnh cười ha hả. Bản thân hắn cũng cảm giác có gì lành lạnh phía dưới hạ thể, lúc nhìn xuống thì như trời đất sụp đổ. Toàn bộ y phục trước hỏa huyết quyền của Tam Lang mà bị đánh nát. Nếu như không có Quy giáp e rằng hắn đã bị đánh bay ra khỏi đài.

Trên khán đài chính, Bacchj Thị ái ngại nhìn Thanh Chung, lão cũng chỉ biết cười trừ:

“Tai nạn, là tai nạn thôi!”

Bạch Si thì hốt hoảng, chỉ quan tâm đến Tam Lang đang nằm bất thanh bất động dưới đất, Bạch Du hừ lạnh đứng dậy bỏ đi nơi khác. Chỉ có Bạch Ni chăm chăm nhìn Vương Thịnh. Ánh mắt toát lên nỗi niềm khó tả thành lời, vội rút áo choàng ném cho Vương Thịnh che phần lõa thể trước mặt. Đám nữ tử xấu hổ bỏ đi gần hết, nam tử thì cười ngặt nghẽo không ngậm được mồm.

Vương Thịnh lúc này tức giận đến tột độ, lưu loát choàng áo của Bạch Ny vừa ném cho. vẻ tiêu sái tuấn mỹ của hắn đã bị Tam Lang dội cho gáo nước lạnh. Mặt mũi đâu mà đối diện với người trong thiên hạ, hơn nữa tiểu mỹ nhân trong lòng còn chứng kiến cảnh xấu hổ này. Hắn dùng chân đá mạnh vào vùng bụng của Tam Lang đang nằm liệt dưới đất, chân kia ghì mạnh vào bàn tay của Tam Lang nghiến răng chì chiết:

“Tên chết tiệt! Dám làm ta mất mặt! Ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết!”

Tiếu Can và Điền Thanh trên khán đài lo lắng, liên tục hướng về phía trận đấu kêu to – “Sư đệ, chúng ta nhận thua đi, sư phụ sẽ không trách chúng ta đâu”.

Bản thân Tam Lang cũng cảm nhận được lực đạo của mình tiêu tan gần bằng không, trong thời gian ngắn không thể phục hồi, chẳng thể cùng đối phương tranh đấu tiếp tục. Vương Thịnh chân trái đá thẳng vào bụng vào ngực Tam Lang, chân phải dẫm đạp bàn tay, liên tục dụng lực ghì chặt không thương tiếc. Miệng Tam Lang thổ ngụm huyết, nén đau trước những đòn hiểm ác của hắn.

Bạch Si dường như không chịu đựng được liền đứng dậy hướng về Tô Thị thỉnh cầu:

“Tam Lang không còn sức phản kháng, nếu cứ tiếp tục như vậy e rằng sẽ có hậu quả nghiêm trọng, mong sư mẫu cho dừng trận đấu. Công bố người thắng trận!”

Bạch Thị định lên tiếng thì Thanh Chung cất ngang:

“Luật thi đấu là không đánh chết đối phương, Tiểu Si yên tâm. Còn bị thương chỉ là chuyện như cơm bữa thôi. Cứ để tên nhóc đó nếm chút khổ để sau này ra ngoài biết mạnh yếu mà suy xét.”

Bạn đang đọc Tiên Ma Đạo sáng tác bởi LangC
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LangC
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 4

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.