Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Vương Thịnh Thách Đấu

Tiểu thuyết gốc · 1091 chữ

Bạch si dẫn đầu đoàn người, bóng hồng thướt tha dẫn ba huynh đệ Tửu đảo đi tham quan khắp Dược môn. Càng tiến vào bên trong mới thấy nơi đây được sắp xếp theo một trận pháp phức tạp. Để có thể khắc chế trận pháp này, Tô bà đã mất hơn mười năm ròng rã để bố trí.

Bạch Si bước chậm lại chờ Tam Lang cùng tiến lên song song, nhìn thấy dáng vẻ tò mò của hắn thì nhanh chóng cất lời, ánh mắt không rời khỏi Tam Lang:

“Đây là trận Mê Tung Mộc Canh, mỗi tảng đá, mỗi nhành hoa đều nằm trong trận pháp do sư mẫu bố trí. Nơi này mỗi vật đều được sắp xếp có chủ đích, có thể che đậy ánh mắt, ẩn nấp khí tức thậm chí còn có thể khống chế phạm vi bao phủ, vô cùng thích hợp cho việc điều dưỡng và tu luyện. Ngoài ra, trận pháp này có tác dụng thu lấy Mộc linh khí giúp tăng cường dược liệu cho toàn bộ thực vật nơi đây. Sắp đến chánh điện của Dược Môn rồi, các ngươi chỉnh trang lại y phục. Sư mẫu ta là người quy củ có tiếng ở Trường Sinh tông.”

Nghe xong Tam Lang cùng hai vị sư huynh nhanh chóng tuân theo. Sau thời gian ngắn, mọi người được dẫn đến chánh điện, nơi Trung tâm là một hỏa lò cực lớn đang tỏa ra hỏa nhiệt cùng mùi thơm dễ chịu của đan dược bên trong.

Tam Lang nhìn về phía trường kỷ phía xa thì thấy nữ nhân tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ phúc hậu đang ngồi đàm đạo với đạo sĩ với thanh kiếm gỗ cũ kỹ sau lưng. Hai người này trong trí nhớ của hắn đã từng gặp cách đây năm năm. Dáng vẻ của họ không chút thay đổi nào.

Bạch Si cùng hai tiểu muội cùng tiến lên bái chào:

“Tham bái Sư mẫu, Thanh Chung trưởng lão.”

Lão bà Bạch Thị mỉm cười cất lời:

“Các con đã về rồi à! Lão Hồng đã gửi truyền âm cho ta. Điền Thanh, Tiếu Can vẫn là các ngươi đó sao?”

Điền Thanh và Tiếu Can nhanh chân cúi đầu đảnh lễ, không quên kéo theo tên sư đệ đang ngơ ngác:

“Chúng đệ tử Tửu môn kính chào hai vị trưởng lão!”

Lúc này vị đạo sĩ nhìn thấy bộ dạng lúng túng của cả ba người bọn Tam Lang thì vuốt râu khinh khỉnh cười:

“Ha ha! Tửu môn năm nay lại làm hòn đá lót đường tiếp sao, mãi vẫn là những kẻ thất bại này. Hồng Tửu à! Lão hồ đồ này thật chỉ biết uống rượu thôi mà!”

Điền Thanh và Tiếu Can nghe vậy thì cúi đầu càng thấp hơn nữa, vì sau lưng của lão chính là Vương Thịnh người đã rất nhiều lần đánh bại hai người bọn họ.

Vương Thịnh trang phục màu trắng, ngũ quan hài hòa, hai tay khoanh lại, khí thế ngạo nghễ như một chiến tướng bất bại khẽ nhìn Điền Thanh và Tiếu Can nhếch môi cười cười. Ánh mắt hắn dừng lại trên người Bạch Si bảy phần nhu tình, ba phần ái mộ khác hẳn thái độ cương liệt lúc nãy khi nhìn đệ tử Tửu môn.

Tam Lang nhìn hai sư huynh bị sỉ nhục và nghe Thanh Chung mỉa mai sư phụ thì khó chịu trong lòng liến lên tiếng:

“Năm nay Tửu môn sẽ lấy ngôi vị quán quân trong đợt thí luyện này!”

Tô lão bà ngạc nhiên nhìn Tam Lang, Thanh Chung thì càng cười to như được mùa:

“Tiểu tử này là ai? Khẩu khí lớn lối nhưng năng lực thật chẳng ra làm sao! Ngươi nên học hỏi hai sư huynh của mình, một kẻ mới bước vào Trung đạo cảnh giới thì chẳng thể làm nên trò trống gì đâu. Đừng nghĩ đây là trò uống rượu của lão Tửu dạy ngươi!”

Tam Lang toan đấu khẩu tiếp tục thì Tiếu Can nhanh chóng lấy tay bụp miệng hắn lại, đồng thời quay về hướng hai vị trưởng lão tạ lỗi liên hồi:

“Sư đệ lần đầu được tham dự thí luyện nên tâm tình còn hưng phấn sốc nổi, mong hai vị không chấp con trẻ mà bỏ qua!”

Lão bà nghe vậy thì cười xòa, lão đạo sĩ cũng nhắm mắt làm ngơ. Chỉ có Tam Lang là cố gắng vẫy vùng muốn nói hết thì bất ngờ Bạch Si lên tiếng:

“Con thấy tiểu tử này có tiềm năng, hay là con sẽ cùng hắn luyện tập chuẩn bị cho thí luyện sắp tới. Tửu Môn suốt bao năm qua chưa một lần lọt vào vòng trong của thí luyện. Hồng gia gia hẳn là rất buồn!”

Bạch Thị và Hồng Tửu vốn có giao tình nhiều năm nghe vậy liền mỉm cười gật đầu. Thanh Chung thì như có gì khó nói, lão hướng ánh nhìn về đệ tử tâm đắc của mình là Vương Thịnh.

Đúng như dự đoán hắn như có lửa đốt trong lòng, chỉ đợi sư phụ ngỏ ý liền lập tức lên tiếng:

“Tên vô danh tiểu tốt, ngươi lấy tư cách gì mà cùng Bạch Si tu luyện!”

Vương Thịnh chấp tay hướng về Bạch Thị tiếp tục cầu xin:

“Những tên đệ tử ở Tửu Môn vãn bối đã từng đánh bại rất nhiều lần, chúng không có chút tiềm năng nào. Nếu cùng tu luyện với Bạch Si, sợ rằng sẽ khiến cho tu vi nàng ấy không thể thăng tiến thêm. Kính mong trưởng lão suy xét về lời đề nghị ban đầu của sư phụ vãn bối!”

Vốn Vương Thịnh ái mộ Bạch Si đã lâu, nên đã cầu xin sư phụ ngỏ lời với Tô trưởng lão muốn cùng nàng tu luyện chuẩn bị cho đợt thí luyện sắp tới. Tương lai xa hơn sẽ cùng nàng làm bạn lữ trên con đường tu chân. Hắn tự tin với sự kiêu dũng và tài hoa của mình sẽ khiến cho mỹ nữ động tâm. Nhưng hôm nay chính nàng lại mở miệng chọn nam nhân khác cùng tu luyện, một kẻ vô danh tiểu tốt, chỉ được cái mã ngoài nhuận mắt chứ thực lực chả bằng ai. Điều này sao có thể bỏ qua được, trong đầu Vương Thịnh đã có chủ đích sẽ dạy Tam Lang một bài học.

Bạn đang đọc Tiên Ma Đạo sáng tác bởi LangC
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LangC
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 3

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.