Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Là đến phá game

Tiểu thuyết gốc · 1360 chữ

Chương 778: Là đến phá game

Vũ Đăng Phiên mặt vênh 45 độ khệnh khạng dẫn đầu phái đoàn Trúc Sơn. Mai Trung Hựu cũng rất biết ý mà bước lên chào đón hắn. Kể cả Chưởng môn Cúc Sơn và Tùng Sơn cũng chỉ được tiếp đãi đến mức đấy là cùng, đằng này đối phương còn chỉ là Đệ Tam Vị.

Cái này kì thực cũng khó nói. Dẫn đoàn Trúc Sơn lại không phải Chưởng môn, theo phép tắc thì Mai Trung Hựu vẫn phải đứng dậy đón mừng. Chào hỏi Vũ Đăng Phiên xong, lão cũng phải quay qua xã giao vài câu với Đệ Nhị Vị Đường Thái Nguyên đang nhàn nhã bước tới phía sau.

Đường Thái Nguyên so với Mai Trung Hựu cũng là bậc cha chú, bối phận cao hơn, chiến tích năm đó trong Vu Linh Đại Chiến cũng khiến người ta phải khiếp sợ. Mai Trung Hựu đối với Đường Thái Nguyên cũng là ba phần e dè, bảy phần đề phòng.

Không lôi kéo được Đường Thái Nguyên về phe mình, kì thực có chút đáng tiếc, nhưng điều ấy cũng không bất ngờ. Điều khiến Mai Trung Hựu nể phục ở ông ta âu cũng là lòng tín niệm và kiên định này. Người khó đối phó như vậy, bớt phải đối đầu đi 1 năm thì đỡ phiền não 1 năm. Bớt được 20 năm thì sung sướng được 20 năm.

Đúng vậy, Mai Trung Hựu vô cùng tán đồng với Vũ Đăng Phiên ở 1 điểm: Đường Thái Nguyên “chim cút” càng sớm càng tốt.

Sáp nhập Tiên Phái thành công, Mai Trung Hựu danh chính ngôn thuận ngôi lên ghế minh chủ, đương nhiên cũng không trơ trẽn bạc đãi công thần. Đãi ngộ đối với Đường trưởng lão hẳn không thể tệ bạc, chỉ cần “bế” được lão rời khỏi vũ đài này, hắn tiếc gì dăm ba kho gia tài châu báu chứ? Nói không ngoa, lão Đường có khi sẽ còn giàu có hơn mấy chục năm làm Trưởng lão "liêm khiết" trên Trúc Sơn ấy chứ.

Mai Trung Hựu vừa chào hỏi, vừa quan sát vị lão tướng này. Vẫn như ngày đó, vẫn là gương mặt không vui không buồn, chẳng thể dò được nông sâu. Vẫn là 1 con bạc đáng gờm. Lão có thể đã buông tay rời bàn, cũng biết đâu vẫn còn ẩn giấu hậu chiêu, thực trong hư, hư trong thực, ngươi có thể bớt đi 1 giây 1 phút đề phòng con người này hay sao?

Đúng thế, lại thêm 1 giây 1 phút phiền não. Vì lão già này vẫn còn trong cuộc chơi.

- Ha ha ha! Tiểu Mai, khỏe chứ?!!!! Ha ha, lâu không gặp, sao mi già khọm đi nhiều như vậy???

Giọng nói oang oang cất lên khiến tất cả mọi người trong hội trường đều phải giật mình 2 lần, lần đầu là vì âm lượng lớn đột ngột, lần 2 là vì nội dung câu nói. Tiểu Mai, là đang nói tới vị sắp sửa trở thành Minh chủ của Tứ Đại Tiên Phái hay sao?

Bước lên trước đoàn người Trúc Sơn là 1 thân hình đồ sộ như hộ pháp, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn mà bá vai bá cổ Mai Trung Hựu.

- Lại còn đạo mạo quắc thước cái gì?! Sao dạo này hom hem ốm yếu thế này? Lao lực quá à? Sao? Có còn đi Mai Sơn Quận chơi gái đều chứ hả? À, hay là cái Vũ Túc Lâu ngừng dịch vụ “đó” rồi, nên cũng không tha thiết nữa hả? Nhưng ở đó chẳng phải vẫn còn bà chủ hay sao? U80 rồi, nhưng biết đâu gu mi lại mặn…

- Hàm hồ!!!!!!!! 1 tên quản lý Tạp vụ, lại dám bát nháo ở đây?!

Mai Trung Hựu còn chưa kịp tím tái mặt mũi, 1 trưởng lão của Mai Sơn Phái đã tức giận lao lên. Thiên Nhân Cảnh trung kì, tương đương với 4 bằng Tiến sĩ, Chiến lực như rồng cuộn mà bung ra.

Bốp!!!

Diễn biến quá đường đột, Vũ Đăng Phiên ngay gần đó còn chưa hiểu chuyện gì, Đường Thái Nguyên thì vẫn giữ gương mặt bàng quan không cảm xúc. Chỉ thấy Trương Đại Vệ bằng 1 tốc độ nhanh đến khó tin, 1 tát vả vị Trưởng lão kia bẹp dí xuống sàn.

- Quản lý Tạp vụ, thì cũng là Đường chủ Trúc Sơn Phái, ta và chiến hữu cũ từng vào sinh ra tử, nay hạnh ngộ tay bắt mặt mừng, cớ gì đến lượt cắc ké như ngươi hỗn hào?

Trương Đại Vệ gương mặt cũng chẳng lấy gì làm tức giận, lại có chút dáng vẻ trưởng bối dạy đời, cúi xuống trỏ ngón tay thẳng vào nạn nhân vừa bị hắn cho 1 tát mà hùng hồn nói. Tướng hắn đã to béo, nay lại cúi xuống thấp, lưng cong lại, bụng phệ ra, nọng cằm xếp thành mấy lớp, dáng vẻ cực kì tức cười.

Nhưng chẳng ai dám cười.

Nói rồi, hắn quay qua Mai Trung Hựu:

- Tiểu Mai, thằng cắc cớ vô danh này là ai? 22 năm trước đâu thấy mặt?

Mai Trung Hựu hắng giọng 1 tiếng.

- E hèm! Cốc Trưởng lão, năm đó tẩu hỏa nhập ma, phải tịnh tu dưỡng thương, bỏ lỡ mất cơ hội ra chiến trường lập công lao.

Trương Đại Vệ nghe vậy, bĩu môi. Thái độ khinh thường này chẳng cần phải nói ra lời, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận.

- Ha ha ha! Có chút hiểu lầm. - Lúc này Đường Thái Nguyên mới cười lớn - Ở đây những ai đã từng vào sinh ra tử cùng nhau 22 năm về trước, chắc cũng biết Mai Chưởng môn và Đại Vệ là chiến hữu từng sát cánh bên nhau. Vừa rồi chỉ là Đại Vệ gặp lại chiến hữu, quên mất 2 thập niên đã trôi qua, ai cũng đã có sự nghiệp vinh hiển của riêng mình, lại lỡ nói bông đùa y như thời trai trẻ.

Sự nghiệp vinh hiển, nói Mai Trung Hựu thì quá hợp lí rồi, nhưng còn Trương Đại Vệ, Đường chủ Tạp Vụ Đường, cũng là vinh hiển sao? Tất cả mọi người nghe câu này đều thấy hơi cấn cấn.

- Ha ha ha! - Mai Trung Hựu cũng buộc phải phụ họa theo - Đại Vệ lão ca, đã 22 năm trôi qua, lão ca vẫn khỏe mạnh hoạt bát y như năm nào, thật khiến ta vô cùng ngưỡng mộ. Cốc Trưởng lão, ban nãy thật là do ta sơ sót, không kịp đứng ra giải thích, kì thực chỉ là huynh đệ bông đùa mà thôi. Cốc Trưởng lão có thể năm đó không có cơ hội ra tiền phương diệt giặc, nhưng thái độ nghĩa hiệp sẵn sàng đứng lên để bảo vệ cho Mai mỗ vừa rồi, quả thực đã đáng mặt anh hùng. Các đệ tử, mau đưa Cốc Trưởng lão vào nghỉ ngơi.

- Mai Chân Nhân nói rất chí lí, ra chiến trường giết giặc đương nhiên là bậc anh hùng hào kiệt, nhưng dám đứng ra bảo vệ danh dự bản môn, ấy cũng là hào khí ngút trời. Trúc Sơn có Đại Vệ lão huynh anh dũng hơn người, Mai Sơn lại có Cốc Trưởng lão can đảm chính trực, kì thực càng cho thấy Tiên Phái chúng ta là Chính Đạo xuất Anh Hùng. Các vị thấy có phải không?

Lời phụ họa trơn như bôi mỡ này phát ra từ mồm của Vũ Tiệp Tử, Chưởng môn Cúc Sơn Phái.

Các vị Trưởng lão và đệ tử nhác thấy tình hình có vẻ được xoa dịu, cũng nhao nhao tán đồng.

Trúc Sơn Phái vừa xuất hiện, chẳng những oang oang bóc phốt Chưởng môn Mai Sơn đi chơi gái ngành, lại còn 1 tát vỗ 1 Trưởng lão Mai Sơn nằm bẹp dí dưới đất, xem chừng đâu phải tới đây để hậu thuẫn Mai Trung Hựu sáp nhập Tứ Phái? Là đến phá game mới đúng.

Bạn đang đọc Thiên Mệnh Khả Biến sáng tác bởi Hac_Long
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Hac_Long
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 5
Lượt đọc 32

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.