Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Hai cha con khó lòng từ chối

Phiên bản Dịch · 1014 chữ

Ông không ngờ Cố Bồi Quân lại giấu mình làm chuyện này, tức giận đến run người.

Tiêu Lương lấy bao thuốc lá ra, đưa cho Cố Hùng và Cố Bồi Quân mỗi người một điếu.

Cố Hùng cảnh giác nhìn chằm chằm Tiêu Lương, Cố Bồi Quân định nhận lấy thì bị ông hất tay, quở trách: "Học cái gì không học, lại học hút thuốc!"

Tiêu Lương tự châm thuốc, rít một hơi rồi nhìn Cố Hùng nói:

"Trạm trưởng Cố, tôi không phải cố ý lôi kéo Cố Bồi Quân vào chuyện này. Tài liệu mà Cố Bồi Quân bí mật nhét vào ký túc xá của tôi chỉ là bản sao nhưng thật không may là tôi đã để quên ở đó. Nếu tôi đoán không nhầm thì bản sao này bây giờ đã nằm trong tay Tiếu Dụ Quân rồi. Hiện tại tôi cần Cố Bồi Quân cung cấp một bản tài liệu tố cáo khác, thứ nhất là để chứng minh sự trong sạch của tôi, thứ hai là nếu không may tôi bị Tiếu Dụ Quân bắt được, cho dù tôi có một mực khẳng định chỉ có bản sao đã bị chúng lấy đi thì ông nghĩ đám người thuộc phe Tiếu Dụ Quân có tin hay không? Hơn nữa, cảnh sát Tùy mới đến Vân Xã, vẫn chưa quen thuộc tình hình ở đây nên chắc chắn sẽ tìm Cố Bồi Quân để tìm hiểu tình hình. Trạm trưởng Cố, ông thử đoán xem, sau khi Tiếu Dụ Quân lấy được bản sao từ ký túc xá của tôi thì bao lâu nữa chúng sẽ nghi ngờ đến hai người?"

Cố Bồi Quân trọng nghĩa khí, dám làm dám chịu nhưng Cố Hùng đã lăn lộn ở Vân Xã nửa đời người, ông mới nghỉ hưu hai năm, muốn ông bất chấp tất cả đối đầu với nhân vật tàn nhẫn như Tiếu Dụ Quân, quả thực là làm khó ông rồi.

Mà lúc này, Tiêu Lương không thể để Cố Hùng lùi bước.

Nếu phải nói về những bài học đắt giá mà Tiêu Lương có được từ kiếp trước thì bài học đắt giá nhất mà hắn học được chính là khả năng phán đoán và nắm bắt tâm lý con người.

Cố Hùng run rẩy lấy từ trong túi áo ra bao thuốc lá đã nhàu nát, rút một điếu ngậm vào miệng nhưng mãi không tìm thấy bật lửa.

Tiếu Dụ Quân vốn nổi tiếng là kẻ hung hăng ngang ngược, Cố Hùng không sợ mới là lạ.

Thấy Cố Hùng mò mẫm mãi không châm được thuốc, Tiêu Lương cầm bật lửa tiến đến, giúp ông châm lửa, thong dong cười nói: "Trước khi tôi bị bắt, Tiếu Dụ Quân tạm thời sẽ không động đến hai người đâu, trạm trưởng Cố không cần quá lo lắng!"

Cố Hùng cười khổ, thầm nghĩ Tiếu Dụ Quân đã giăng lưới khắp Vân Xã, Tiêu Lương còn tự chui đầu vào lưới, đây mà là lời an ủi sao?

Tiêu Lương lại đưa cho Cố Bồi Quân một điếu thuốc, giúp hắn ta châm lửa rồi hỏi:

"Tình hình trên trấn hiện tại thế nào? Cảnh sát Tùy đã đến tìm hai người chưa?"

Cố Bồi Quân liếc nhìn cha mình. Hắn ta có chủ trương riêng, tinh thần trượng nghĩa trong hắn ta cũng mãnh liệt hơn rất nhiều, dám đối đầu với kẻ như Tiếu Dụ Quân. Cố Bồi Quân đáp:

"Hôm qua cảnh sát Tùy đến trấn xem qua hồ sơ liên quan, buổi chiều đã bắt đầu tìm người xác minh vụ án của anh. Cô ấy cũng đã tìm tới tôi nhưng chiều qua tôi lên huyện nhập hàng. Hôm nay, chắc là cô ấy nghe ngóng được tôi có mặt ở cửa hàng nên sáng sớm mới vội vàng chạy đến đây..."

Tiêu Lương hỏi: "Vừa rồi tôi nghe mấy người chơi cờ bên ngoài nói trên trấn đang lan truyền tin đồn tôi cướp xe cảnh sát trong lúc bị áp giải nên mới xảy ra vụ tai nạn xe cộ, đây là chuyện gì vậy?"

"Đêm xảy ra tai nạn, trên trấn cũng nhanh chóng nhận được điện thoại của Cục công an huyện, nghe nói ba bí thư họp khẩn cả đêm, cuối cùng quyết định để Phạm Xuân Giang ra mặt chỉ đạo công tác điều tra, truy bắt. Còn về chuyện tai nạn là do Phạm Xuân Giang tự biên tự diễn khi thông báo cho người phụ trách các thôn đến trấn họp, triển khai công tác điều tra."

Cố Bồi Quân liếc nhìn cha, ý bảo mình không hề nhúng tay vào chuyện này nhưng hắn ta nắm bắt tin tức rất nhanh nhạy, tiếp tục: "Tôi không đến trấn nhưng nghe nói sáng qua cảnh sát Tùy vừa đến trấn đã bác bỏ tin đồn này. Nhưng mà cũng chẳng ai quan tâm đến mấy chuyện nhỏ này, tin đồn ban đầu vẫn cứ lan truyền thôi..."

"Thị trưởng Phạm thật sự rất coi trọng tôi nhỉ!" Tiêu Lương cười tự giễu.

Nghe Cố Bồi Quân kể lại những thông tin này, Tiêu Lương không hề bất ngờ chút nào mà chỉ càng khẳng định thêm những suy đoán và điều tra của mình từ kiếp trước.

Từ ủy viên tuyên truyền đến Phó Thị trưởng rồi đến Phó Bí thư Đảng ủy, Thị trưởng, Phạm Xuân Giang đã cắm rễ tám năm ở Vân Xã, rất giỏi lấy lòng người khác, làm việc quyết đoán, có thể nói là "hổ dữ không rời núi" của Vân Xã.

Trước đây khi còn công tác ở huyện, Phạm Xuân Giang đã quen biết Tiếu Dụ Quân, khi ấy Tiếu Dụ Quân cũng là kẻ có máu mặt ở huyện. Năm 1990, Tiếu Dụ Quân được bổ nhiệm về làm Bí thư Chi bộ Đảng thôn Nam Đình, gã tiếp quản nhà máy nước trái cây Nam Đình cũng là nhờ sự ủng hộ trực tiếp của Phạm Xuân Giang.

Bạn đang đọc Tân Quan Lộ Thương Đồ (Dịch) của Canh Tục
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi H.vân_hy
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 4

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.