Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 1002 chữ

Thanh niên nhớ lại lúc thi Hương Diệp Phục Thiên và Hoa Giải Ngữ liếc mắt qua lại liền hiểu rõ, hắn ôm ngực… cảm thấy đau lòng quá rồi hiu hắt rời đi.

Nghĩ đến việc học cung đang trừng phạt Diệp Phục Thiên, thậm chí còn muốn đuổi cậu ấy ra khỏi học cung, hắn thấy thế giới này thật hỗn loạn, sao lại sống thiếu kiên nhẫn như thế… Dám đuổi đệ tử của ông ấy ra khỏi học cung Thanh Châu? Cung chủ Thổ Hành cung? Thích ngược quá à!

Khi Diệp Phục Thiên bước vào biệt viện liền nghe thấy tiếng đàn êm ái mềm mỏng, tựa như có một thiếu nữ đang gảy đàn.

Nhưng Diệp Phục Thiên lại thấy lão sư đang ngồi trong đình đánh đàn, ưu nhã, tĩnh mịch. Nhìn khuôn mặt kia, Diệp Phục Thiên thầm nghĩ thảo nào có thể sinh ra Hoa Giải Ngữ xinh đẹp yêu nghiệt như vậy, dung nhan anh tuấn có thể sánh ngang với bản thân mình luôn á…

Bước chân của Diệp Phục Thiên rất nhẹ, yên lặng đi về phía đình nhưng tiếng đàn vẫn chậm rãi dừng lại không chút đột ngột, vị trung niên ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Phục Thiên cười nói: "Con hãy đến đây."

"Lão sư." Diệp Phục Thiên hạ thấp người khẽ gọi.

"Ừ, qua đây ngồi đi." Vị trung niên nói, Diệp Phục Thiên liền đi tới ngồi đối diện lão sư.

"Con có hiểu biết về bùa chú không?"

"Bùa chú là khắc pháp thuật trên giấy bùa, vì vậy chỉ có pháp sư có năng lực cảm nhận mạnh mẽ vô cùng mới có thể làm được, pháp sư này gọi là khắc lục sư."

Diệp Phục Thiên chậm rãi nói: "Bởi vì pháp sư có thể khống chế linh khí rất ít, lúc chiến đấu cần phải nhanh chóng thi triển pháp thuật, cần có uy lực và cảnh giới tương đương, nhưng nếu không phải trong trạng thái chiến đấu, một pháp sư có thể ngưng tụ linh lực khắc những pháp thuật không thể thi triển lúc chiến đấu lên giấy, đây chính là bùa chú."

"Chính xác, nếu con là một khắc lục sư tài giỏi, uy lực của bùa chú do con tạo ra sẽ vượt xa uy lực pháp thuật thi triển lúc chiến đấu, cho nên khắc lục sư thường sở hữu năng lực chiến đấu vượt cảnh giới, không ai muốn đối đầu với họ." Vị trung niên nói.

"Không chỉ có vậy, khắc lục sư cực kỳ giàu có, bởi vì giá bùa chú rất đắt, còn địa vị của một khắc lục sư ưu tú, có lẽ con cũng biết rõ phần nào."

"Đệ tử biết." Diệp Phục Thiên cười.

"Đương nhiên, khắc lục sư cần phải có thiên phú, pháp sư bình thường căn bản không có cơ hội, còn con lại vừa vặn sở hữu thiên phú đó." Vị trung niên nhìn Diệp Phục Thiên, lập tức đứng dậy rời đi, nói: "Đi theo ta."

Diệp Phục Thiên đi theo vị trung niên đến thư phòng trong biệt viện, thư phòng chứa hơn ngàn cuốn sách, ông ấy chỉ về phía một giá sách, nói: "Sách ở đây đều nói về bùa chú, con nên đọc qua trước một lượt."

"Vâng." Diệp Phục Thiên không hề hỏi gì, trực tiếp gật đầu, hắn rất hài lòng với ông ấy, sau đó vị trung niên rời khỏi thư phòng, để lại một mình Diệp Phục Thiên.

Diệp Phục Thiên xem qua một lượt những cuốn sách về bùa chú, sau đó chọn một cuốn trong đó rồi chăm chú đọc. Lầu cao vạn trượng khởi đầu từ đất phẳng, cho dù có thiên phú cũng cần phải bắt đầu từ cơ bản, dưới sự dạy dỗ của nghĩa phụ, từ nhỏ hắn đã hiểu rõ tầm quan trọng của kiến thức, vì vậy hắn đọc sách hết sức chăm chú.

Thoáng chốc mặt trời đã ngả về tây, Hoa Giải Ngữ từ bên ngoài đi vào, lên tiếng gọi: "Cha."

Vị trung niên ngẩng đầu cười nhìn Hoa Giải Ngữ nói: "Chiến tích hôm nay thế nào?"

"Ba con yêu thú cấp chín ạ." Hoa Giải Ngữ mỉm cười nói.

"Tốt lắm." Vị trung niên gật đầu nói:

"Con hãy đi chuẩn bị bút và giấy khắc bùa chú."

"Lại phải luyện tập hả cha?" Hoa Giải Ngữ nói.

"Không phải con, là chuẩn bị cho Phục Thiên." Vị trung niên cười nói.

Hoa Giải Ngữ nghe được hai chữ Phục Thiên, đôi mắt đẹp sáng lên, hắn tới rồi à? Thật đúng là… rất biết tự giác!

Khi Diệp Phục Thiên đi ra thấy Hoa Giải Ngữ đang bày giấy bút trong đình, dáng người cao gầy gợi cảm, khí chất ưu nhã vượt quá lứa tuổi vốn có, Diệp Phục Thiên nghĩ thầm, sư nương chắc cũng là đại mỹ nhân, chỉ là hắn chưa từng nhìn thấy.

Diệp Phục Thiên lặng lẽ tiến đến, thấp giọng cười nói: "Thực sự rất đảm đang."

Thân hình Hoa Giải Ngữ cứng đờ, đảm đang ư?

"Đây là nhà ta, ngươi ăn nói cẩn thận một chút." Hoa Giải Ngữ quay đầu lại nhìn Diệp Phục Thiên cười nhẹ, nàng xinh đẹp động lòng người nhưng Diệp Phục Thiên lại không có tâm trạng thưởng thức, hắn đã từng trải nghiệm sự lợi hại của yêu tinh.

"Phục Thiên, con xem xong chưa?" Lúc này vị trung niên từ trong nhà đi ra, trong tay cầm một cuốn sách.

"Dạ, xem xong rồi ạ." Diệp Phục Thiên nhẹ nhàng gật đầu.

"Tốt lắm, hiện tại tu vi pháp sư của con như thế nào?" Vị trung niên hỏi.

"Tầng sáu Vô Song cảnh ạ. "

"Đã từng tu hành pháp thuật chưa?" Vị trung niên tiếp tục hỏi.

"Dạ chưa." Diệp Phục Thiên nói, Hỏa Tinh thuật có thể không tính.

Bạn đang đọc Phục Thiên Thị ( Dịch ) của Tịnh Vô Ngân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi T-Rng
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.