Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 1013 chữ

"Đừng để ta nhìn thấy ngươi thêm lần nữa!" Tần Y nhìn bóng lưng ấy hét lên.

Nhiều nam sinh trên giảng đường cũng đứng lên, đến bây giờ vẫn đang ngơ ra.

"Hắn dám, hắn dám… khốn kiếp!" Có người phẫn nộ hét.

Nữ thần trong lòng của họ mà Diệp Phục Thiên cũng dám ôm ư?

"Học cung trừng phạt hắn quá nhẹ, đáng lẽ nên trực tiếp đuổi hắn luôn."

"Đúng, đáng lẽ nên đuổi luôn, vĩnh viễn không được vào học cung nửa bước." Mọi người căm phẫn sôi sục, nữ thần Tần sư tỷ của bọn họ lại bị đùa bỡn rồi!

Dư Sinh và Diệp Phục Thiên đi trên hành lang học cung. Dư Sinh nói: "Cậu cảm thấy thế nào?"

"Cảm thấy gì chứ, mình chỉ không kiềm chế được cảm xúc, sư tỷ đối với mình quá tốt." Diệp Phục Thiên liếc Dư Sinh, đầu cậu ấy chứa cái gì vậy nhỉ, sao lại có ý nghĩ đó, hắn là người như vậy sao?

"Ừm." Dư Sinh gật đầu, lộ ra biểu cảm thấu hiểu, Diệp Phục Thiên thầm than, haizz, Dư Sinh cũng thay đổi rồi.

"Sao học cung lại trừng phạt mình?" Diệp Phục Thiên đột nhiên nói, chuyện ở kỳ thi Hương không có kết quả, vị trí đầu bảng của Dư Sinh cũng bị người khác đoạt mất, bây giờ lại trừng phạt hắn, thật sự hắn cảm thấy rất khó chịu.

Dư Sinh chớp mắt nói: "Lẽ nào là do các chủ Kiếm các hay cung chủ Thổ Hành cung bị cậu làm mất mặt nên mới làm như vậy?"

"Thôi bỏ đi, chẳng lẽ lại đuổi mình đi thật." Diệp Phục Thiên nói.

"Ai nói không thể đuổi ngươi khỏi học cung?" Phía sau có một giọng nói vang lên. Diệp Phục Thiên dừng bước, quay lại nhìn người đang nói chuyện, chớp chớp mắt.

Người vừa nói chính là Mộ Dung Thu, ánh mắt hắn lộ ra vẻ khinh thường, nói: "Ngươi thực sự ngây thơ cho rằng thiên phú có thể quyết định được tất cả sao? Vậy thì tại sao vị trí đầu bảng của Dư Sinh lại bị đoạt mất?"

Nghe được lời này, ánh mắt Diệp Phục Thiên trở nên vô cùng sắc bén, Dư Sinh không đứng đầu thi Hương lẽ nào không phải là do sở thích của hai vị cung chủ hay do phán nhầm mà là một nguyên nhân không ai biết.

"Những gì ngươi đang nghĩ trong lòng không hề sai, không chỉ như thế, lần này học cung trừng phạt ngươi cũng liên quan đến ta." Mộ Dung Thu bước từng bước về phía Diệp Phục Thiên, nói với một âm thanh cực kỳ thấp: "Ngạc nhiên không?"

"Rắc rắc." Hai tay Dư Sinh nắm chặt, cơ thể run bần bật.

"Muốn động thủ hả? Đồ ngu, ngươi dám không?" Mộ Dung Thu liếc nhìn Dư Sinh, vẫn cái ánh mắt khinh bỉ ấy, đôi mắt Diệp Phục Thiên híp lại, Dư Sinh bước lên trước một bước.

"Dư Sinh!" Diệp Phục Thiên kêu lên, sự lạnh lùng trong mắt biến mất, thay vào đó là một nụ cười.

Từng lời nói của Mộ Dung Thu càng ngày càng chói tai chỉ với một mục đích duy nhất, kích động hắn.

Nếu hắn và Dư Sinh động thủ, hắn nghi Mộ Dung Thu sẽ không đánh trả, vậy thì việc hắn bị trừng phạt càng có cớ chính đáng hơn.

"Mộ Dung Thu, ta đã ghi nhớ ngươi." Diệp Phục Thiên cười rồi quay người nói với Dư Sinh: "Chúng ta đi."

Dư Sinh lạnh lùng liếc Mộ Dung Thu, sau đó cùng Diệp Phục Thiên rời khỏi đó. Mộ Dung Thu ngây người, lúc luận chiến không phải rất ngông cuồng sao, giờ đây sao lại nhát gan như thế?

"Tại sao cậu không để mình ra tay?" Lúc này Dư Sinh cực kỳ phẫn nộ.

"Rồi sau đó để mình đổ vỏ à?" Diệp Phục Thiên khó chịu nói. Việc xảy ra ở kỳ thi Hương đã khiến Mộ Dung Thu nhắm vào hắn.

"Cậu về trước đi, mình có chuyện phải đi một chuyến." Diệp Phục Thiên đột nhiên nói.

"Đi đâu?" Dư Sinh hỏi.

"Đến nhà yêu tinh." Diệp Phục Thiên xoay người rời đi, Dư Sinh ngây người nhìn bóng lưng của hắn, thì thầm nói: "Muốn đến gặp trưởng bối rồi hả ta?"

Hình như bọn họ quen nhau chưa tới một tháng, cũng hơi nhanh, Dư Sinh có vẻ không hiểu lắm bèn lắc đầu rời đi.

Nhà Hoa Giải Ngữ cách học cung khá xa, còn là một biệt viện độc lập rất rộng. Điểm này Diệp Phục Thiên thấy bình thường, hôm đó khi vị trung niên ấy xuất hiện ở Thiên Yêu sơn, các trưởng bối học cung đều cúi đầu hành lễ, có thể thấy địa vị của ông ấy ở học cung Thanh Châu rất cao còn thân phận của Hoa Giải Ngữ cũng rất thần bí.

Ngoài biệt viện, Diệp Phục Thiên thấy có một thanh niên đang đứng, nhìn thấy Diệp Phục Thiên đến cũng có chút bất ngờ, nói: "Diệp Phục Thiên?"

"Sư huynh?" Diệp Phục Thiên nhìn thanh niên ấy hơi có ấn tượng, hình như đã ngồi cùng các trưởng bối học cung hôm thi Hương, có thể là đệ tử chính thức.

"Ngươi đến đây làm gì?" Thanh niên ấy thần sắc cổ quái, hơn nữa sao hắn lại tìm được đến đây?

"Ta đến tìm lão sư của ta." Diệp Phục Thiên nói.

"Lão sư của ngươi?" Thanh niên nhìn Diệp Phục Thiên hỏi: "Là ai?"

"Ta không rõ lắm, nhưng ông ấy ở đây." Diệp Phục Thiên chỉ về phía biệt viện.

"Hoa tiền bối?" Thanh niên nhè nhẹ hỏi.

"Hả?" Diệp Phục Thiên thấy hơi xấu hổ, họ của lão sư là gì cũng không biết, nhưng nghĩ đến quan hệ của lão sư và Hoa Giải Ngữ thì chắc là không sai, bèn gật gật đầu.

Bạn đang đọc Phục Thiên Thị ( Dịch ) của Tịnh Vô Ngân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi T-Rng
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.