Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 1028 chữ

Trận phong ba trong kỳ thi Hương đã kết thúc, mọi người dần dần tản đi, trả lại cho diễn võ trường sự yên tĩnh thường ngày.

Tuy nhiên nội tâm của nhiều người không hồi phục nhanh như vậy, thi Hương lần này Diệp Phục Thiên quá sáng chói, một bước chuyển mình từ phế vật huyền thoại thành thiên tài võ pháp kiêm tu, hơn nữa thiên phú võ pháp đều là thiên phẩm. Điều càng khiến người khác đố kỵ là hắn và Hoa Giải Ngữ dường như có một mối quan hệ mơ hồ không rõ, và có thể nói là nếu Diệp Phục Thiên không gây mâu thuẫn với sư trưởng vì Dư Sinh thì thi Hương lần này coi như quá mỹ mãn với hắn.

Đương nhiên ngoài Diệp Phục Thiên, Dư Sinh cũng khiến mọi người nhận thức được hắn yêu nghiệt mức nào, nếu Mộ Dung Thu đứng trước mặt hắn thì cũng chả là cái gì cả.

Không khí cuối thu hơi se lạnh như sẵn sàng đón chờ mùa đông sắp đến.

Vài ngày sau đó, nhiều tin tức của học cung Thanh Châu nhanh chóng truyền ra, Mộ Dung Thu và Hoa Giải Ngữ đều trở thành đệ tử chính thức, hơn nữa còn được các cung chủ nhìn trúng. Dư Sinh cũng thế, nghe nói vài vị tiền bối của Võ Đạo cung và cung chủ Kim Hành cung thậm chí đã cãi nhau một trận, họ đều muốn chiêu mộ nhân vật yêu nghiệt ấy về phía mình để đích thân dạy dỗ.

Đãi ngộ đó khiến vô số đệ tử ngoại môn ngưỡng mộ, quả nhiên người có biểu hiện sáng chói nhất kỳ thi Hương sẽ được các nhân vật lớn của học cung chào đón.

Ngoài ra, các học viên lọt vào danh sách giáp bảng bắt đầu tiến vào tầng hai tàng thư các để khám phá sự lợi hại của pháp thuật và công pháp võ đạo.

Tuy nhiên Diệp Phục Thiên – nhân vật truyền kỳ vì hành động theo cảm tính nên bị đá khỏi giáp bảng lại không hề may mắn, nghe nói các nhân vật lớn của học cung cực kỳ không hài lòng vì hành động không phép tắc của hắn, chuẩn bị trừng phạt hắn.

Sự thật thì lúc đó Dư Sinh cũng đứng ra nhưng nhiều tiền bối muốn giành người, ai dám phạt Dư Sinh? Lỗi sai của Dư Sinh đều đổ hết lên người Diệp Phục Thiên, chỉ có thể nói rằng hắn quá xui xẻo.

Mầy ngày nay Diệp Phục Thiên và Dư Sinh đều đang tu hành, không hề để ý đến tin tức bên ngoài.

Hôm nay có tiết dạy của Tần Y sư tỷ, Diệp Phục Thiên chuẩn bị tinh thần làm một học viên chăm chỉ, cuối cùng đã có cơ hội đến giảng đường của Tần Y.

Nhưng khi Diệp Phục Thiên đến giảng đường, hắn phát hiện ánh mắt mọi người nhìn hắn có chút cổ quái, tên này đến thật đúng lúc, kết quả trừng phạt vừa ban xuống thì hắn đã có mặt rồi.

Tần Y thấy Diệp Phục Thiên xuất hiện, đôi mắt đẹp cũng ngưng đọng nhìn hắn ẩn chứa sự tức giận.

"Ta biết ta rất đẹp trai, cho nên mọi người không cần nhìn ta như thế." Diệp Phục Thiên nói, mọi người đều trợn mắt, quả nhiên tên này vẫn trung thành với con đường vô sỉ.

Tần Y bước đến trước mặt Diệp Phục Thiên, đôi mắt đẹp của nàng có chút thất vọng, nói: "Diệp Phục Thiên, học cung đã tuyên bố cấm ngươi ra vào giảng đường, nhưng ngươi đừng lo, ta sẽ phản ánh lại với học cung, ta tin rằng quyết định này sẽ sớm bị bỏ đi thôi."

Khi Tần Y biết được tin này, nàng cực kỳ không vui, thiên phú của Diệp Phục Thiên ai ai cũng thấy, cho dù hắn có chút lỗ mãng với sư trưởng nhưng lẽ nào thi Hương tuyệt đối công bằng sao? Tại sao lại đưa ra quyết định trừng phạt như thế với Phục Thiên.

Nàng còn có vài lời chưa nói, học cung không những cấm Diệp Phục Thiên ra vào giảng đường, hơn nữa còn quyết định quan sát hắn, có nghĩa là Diệp Phục Thiên vẫn có khả năng bị đuổi khỏi học cung vì chuyện xảy ra trong kỳ thi Hương.

Đó chính là nguyên nhân ai ai cũng nhìn Diệp Phục Thiên bằng ánh mắt cổ quái, một người vừa chứng minh bản thân không phải phế vật mà còn là thiên tài võ pháp kiêm tu nhưng vẫn không thoát khỏi số phận có khả năng bị đuổi khỏi học cung, còn có thể nói gì được đây… chỉ có thể nói đó là cái giá của tuổi trẻ bồng bột.

Có điều bọn họ cũng thấy kỳ lạ, theo lẽ thường tình thì không nên như vậy, dù gì thì thiên phú Diệp Phục Thiên thể hiện ở kỳ thi Hương vô cùng xuất sắc.

Sắc mặt Diệp Phục Thiên biến đổi, dường như hắn đang cảm thấy rất uất ức.

"Ừm." Diệp Phục Thiên gật đầu, bước lên ôm nhẹ Tần Y.

"Hắn đang làm gì vậy?" Mọi người ngây ra, tên khốn đó đang làm cái quái gì vậy? Hắn dám ôm…

Tần Y trợn mắt, không phải chứ?

Nàng chỉ nói Diệp Phục Thiên bị cấm lên lớp thôi mà? Chẳng qua là nghỉ vài buổi thôi, có cần phản ứng mạnh như vậy không?

Cơ thể nhanh lùi về sau vài bước, gương mặt Tần Y chợt đỏ lên, biểu cảm của nàng từ đồng tình chuyển thành phẫn nộ như đã nghĩ thông điều gì đó, dữ dằn trợn mắt nhìn Diệp Phục Thiên, gằn lên từng chữ: "Diệp! Phục! Thiên"

"Sư tỷ à, ta chợt nhớ mình còn có việc. Ta đi trước nhé." Diệp Phục Thiên xoay người rời đi, tốc độ và lời nói đều cực kỳ nhanh, không hề có sự nản chí như lúc nãy.

Bạn đang đọc Phục Thiên Thị ( Dịch ) của Tịnh Vô Ngân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi T-Rng
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.