Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 1029 chữ

Diệp Phục Thiên nhìn nữ nhân xinh đẹp đang tức giận, khóe miệng lại nở nụ cươi bất cần đời: "Mặc dù sư tỷ tức giận nhưng vẫn rất xinh đẹp."

"Ngươi…" Tần Y cạn lời trừng mắt nhìn hắn, thiếu niên quật cường trước đó can đảm đứng ra chất vấn cung chủ vì Dư Sinh sao chỉ mới chớp mắt lại trở nên vô lại như thế? Thực sự là cùng một người sao?

"Trước đây ngươi rõ ràng là tầng một, ngươi tu luyệntừ lúc nào mà đạt được cảnh giới như hiện tại?" Tần Y hỏi, nàng vẫn không nghĩ ra vấn đề này.

"Lần trước sau khi đặt cược với sư tỷ thì ý chí chiến đấu vô cùng sung mãn, từ tầng một nhảy vọt một phát tới cảnh giới hiện tại đó." Diệp Phục Thiên nhìn Tần Y nói: "Sư tỷ, tỷ sẽ không quên chuyện tỷ đã hứa với ta, đúng không?"

Tần Y trợn mắt nhìn Diệp Phục Thiên, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, ai tin chứ? Thực sự là nói năng bậy bạ.

Còn về chuyện nàng hứa… Tần Y nhìn Diệp Phục Thiên nói: "Ta có hứa với ngươi cái gì hả?"

"Ủa…" Lúc này đến lượt Diệp Phục Thiên trợn tròn mắt nhìn dáng người quyến rũ phía trước, vẻ mặt đầy đau khổ nói: "Sư tỷ đã nói, chỉ cần ta vượt qua kỳ thi Hương thì ta muốn làm gì cũng được…"

"Có không đó? Sao ta không nhớ!" Tần Y lộ vẻ nghi hoặc, sau đó còn nhìn về phía học viên đã từng ở trong giảng đường hôm đó đứng cách đó không xa, hỏi: "Ta có hứa với hắn cái gì không?"

Người nọ sửng sốt một chút, lập tức nghiêm túc nói: "Không có, đương nhiên là không có."

Nói xong, hắn có chút hả hê liếc nhìn Diệp Phục Thiên, tên vô sỉ này dám đùa giỡn với nữ thần sư tỷ, nằm mơ đi nhé…

"Ngươi, được lắm…" Diệp Phục Thiên cười tủm tỉm nhìn người vừa nói chuyện, gọi: "Dư Sinh."

Tiếng nói của hắn vừa vang lên, học viên kia nhấc chân chạy như điên, tốc độ quả thực quá nhanh, động một chút là gọi Dư Sinh, đừng đùa như vậy chứ…

Diệp Phục Thiên lại uất ức nhìn Tần Y, nói: "Sư tỷ, tỷ không nên đối nhân xử thế như vậy đâu!"

Tần Y lộ ra sự đắc ý, cười nói: "Không phải là học của ngươi sao?"

Thì ra thỉnh thoảng vô sỉ một lần như vậy cảm giác rất chi là thoải mái!

"Sư tỷ hiểu lầm ta quá rồi." Diệp Phục Thiên cắn răng nói, nhìn dáng vẻ xinh đẹp trước mắt, xem ra tưởng to gan ý tưởng cứ như vậy bị hẫng đi rồi.

"Đang nói chuyện gì hả?" Lúc này, cách đó không xa truyền đến một giọng nói, ánh mắt hai người chuyển qua, đồng thời nhìn về phía hình bóng đang đi tới, đôi mắt Diệp Phục Thiên hiện lên sự tôn kính, lễ phép nói: "Tướng quân."

"Cha." Tần Y lộ ra thần sắc dí dỏm, vẻ đẹp đơn thuần của thiếu nữ mười bảy tuổi càng nhuần nhuyễn thêm khiến Diệp Phục Thiên ngây người, thì ra nữ thần sư tỷ còn có phương diện như thế.

"Con lại ức hiếp sư đệ sao?" Tần Soái xoa xoa đầu Tần Y, sau đó nhẹ nhàng gõ đầu Diệp Phục Thiên, nói: "Hôm nay ngươi biểu hiện rất tốt."

"Đa tạ Tần tướng quân." Diệp Phục Thiên đương nhiên biết Tần Soái, ở thành Thanh Châu không ai không biết đến tướng quân.

"Ngươi là Dư Sinh?" Ánh mắt Tần Soái lướt qua bên cạnh Diệp Phục Thiên. Dư Sinh gật đầu nói: "Đúng ạ."

"Dư Sinh, tuy ngươi có thiên phú pháp sư rất mạnh nhưng ngươi là chiến sĩ trời sinh, nhất định không nên đi theo con đường pháp sư." Tần Soái nghiêm túc nói, ông rất tán thưởng thiếu niên trước mắt, ông chưa bao giờ thấy người có thiên phú chiến sĩ như vậy, chắc chắn năm sau hắn sẽ là chiến thần của thành Thanh Châu.

Dư Sinh gật đầu, hắn đương nhiên hiểu rõ điều ấy.

"Nếu một ngày kia ngươi muốn trở thành kỵ sĩ, quân đoàn kỵ sĩ Hắc Kỳ Lân luôn hoan nghênh ngươi bất cứ lúc nào." Tần Soái nghiêm túc nói, Dư Sinh sửng sốt một chút, ngay cả Diệp Phục Thiên cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc, Dư Sinh mới mười lăm tuổi mà Tần Soái lại tự mình đề nghị, có thể thấy được ông tán thưởng Dư Sinh đến mức nào.

"Vâng." Dư Sinh đồng thời nghiêm túc gật đầu.

"Đi thôi." Tần Soái đưa Tần Y rời đi, nàng quay đầu lại nhìn Diệp Phục Thiên cười cười, lộ ra vẻ đắc ý.

"Ai da, sư tỷ thay đổi rồi." Diệp Phục Thiên thở dài, buồn quá đi, rõ ràng đã nói muốn làm gì cũng được mà!

Diệp Phục Thiên nhấc bước đi đến khán đài, Diệp Bách Xuyên đang chỉ hắn rồi nói với người bên cạnh: "Đây là con trai ta, nó không thích ganh đua nên không lọt vào giáp bảng."

"Ta biết, hắn đã rất mạnh rồi." Người bên cạnh nói, ông ta đã nói mấy trăm lần đó là con của ông ta rồi.

"Ai da, vẫn còn kém xa ta." Diệp Bách Xuyên thở dài, Diệp Phục Thiên bỗng muốn xoay người rời đi ngay, nhìn cha nói: "Con trai người bị đả kích lớn như vậy, lẽ nào lúc này cha không an ủi trái tim tổn thương của con sao?"

Diệp Bách Xuyên cổ quái nhìn Diệp Phục Thiên, nói: "Đả kích be bé ấy mà cũng gọi là chuyện lớn sao?"

Diệp Phục Thiên đỡ trán nói: "Người trở về đi, con không tiễn đâu."

Nói xong hắn liền xoay người đi ngay, ngoại trừ cảm giác gia môn bất hạnh còn có thể nói gì đây, đầu thai cũng phải có kỹ thuật đó trời ạ!

Bạn đang đọc Phục Thiên Thị ( Dịch ) của Tịnh Vô Ngân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi T-Rng
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.