Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 1059 chữ

"Không!" Giọng nói của Dư Sinh trở nên trầm thấp, quanh người hắn có một luồng khí đáng sợ vờn quanh, ánh sáng vàng kim lộng lẫy lóng lánh, như phủ thêm một lớp áo giáp thần ma, ánh mắt của rất nhiều nhân vật lớn đột nhiên gian trở nên rất sắc bén, nhìn chằm chằm Dư Sinh, đó là cái gì?

"Mình thực sự rất tức giận." Giọng nói của Diệp Phục Thiên cũng trầm xuống, tựa hồ tức giận vô cùng, đôi mắt ửng đỏ của Dư Sinh khi nghe được giọng nói ấy hơi run run, sau đó luồng khí trên người chậm rãi biến mất, hắn quay đầu lại nhìn Diệp Phục Thiên.

Phụ thân đã nói, không có ai có thể chà đạp tôn nghiêm của thiếu niên trước mắt, bất luận là ai, bất luận lúc nào, hắn đều phải đứng phía trước Diệp Phục Thiên, không tiếc tất cả.

"Cậu ngốc quá, bỏ đi, thời gian sẽ chứng minh tất cả thôi." Giọng nói của Diệp Phục Thiên trở nên nhu hòa hơn, trước đây toàn là Dư Sinh khuyên hắn, lúc này hắn lại khuyên Dư Sinh, tuy cậu ấy vẫn cứng đầu nhưng đã nghe lời hắn quay lại, khiến sắc mặt của các trưởng giả học cung Thanh Châu dễ chịu hơn một chút.

Giờ khắc này ánh mắt mọi người ở học cung Thanh Châu nhìn về phía hai người đó trở nên có chút quái dị, quan hệ hơi bị phức tạp à nha… Khi nhìn về phía dung nhan hoàn mỹ của Hoa Giải Ngữ, bọn họ mơ hồ cảm thấy lo lắng cho nàng.

Trưởng giả tiếp tục tuyên bố giáp bảng, quả nhiên không có tên Diệp Phục Thiên, lúc này đây không ít người đều âm thầm tiếc cho hắn.

Trước đây rất nhiều người đều muốn thấy chuyện cười của Diệp Phục Thiên nhưng dù sao cũng không có thù hận gì, chỉ là bởi vì nữ thần Hoa Giải Ngữ nên bọn họ mới thấy khó chịu thôi… Nhưng bất luận thế nào, thiên phú của Diệp Phục Thiên cũng là thượng phẩm, vốn nên lọt vào giáp bảng, thậm chí là ba vị trí đứng đầu.

Đương nhiên, điều đó không có nghĩa là bọn họ có cảm tình với Diệp Phục Thiên, mối thù đoạt mất nữ thần quyết không đội trời chung… Hơn nữa, người này thật sự quá vô sỉ.

Diệp Phục Thiên chưa từng xuất hiện trong giáp bảng nên cũng không có phản ứng gì quá gay gắt, hắn không để đến vinh nhục của mình như vậy nhưng hắn lại vì chuyện Dư Sinh bị xếp thứ hai mà đứng ra nghi vấn nhân vật lớn của học cung Thanh Châu.

Rất nhiều nhân vật lớn thành Thanh Châu thì đang nghĩ khí tức mà Dư Sinh tỏa ra lúc nãy rốt cuộc là cái gì?

Bọn họ mơ hồ đều cảm giác được, tương lai vị thiếu niên dũng mãnh phi thường kia chắc chắn sẽ vang vọng cả thành Thanh Châu, chỉ một người này thôi đã khiến cho họ cảm thấy chuyến đi này không uổng phí.

Thi Hương lần này đã kết thúc như vậy, khi Lãnh Thanh Phong và Thạch Trung tuyên bố, bọn họ đi về phía khán đài, thành chủ và Tần Soái tướng quân đang theo dõi kỳ thi, bọn họ đương nhiên muốn chào hỏi một chút.

Tâm trạng của các đệ tử học cung Thanh Châu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Trong đám người, ánh mắt Mộ Dung Thu nhìn về phía Diệp Phục Thiên, ánh mắt của hắn rất bình tĩnh nhưng nội tâm rất lạnh, tuy hắn đứng đầu giáp bảng thi Hương của học cung Thanh Châu nhưng lúc Diệp Phục Thiên bước ra chất vấn lại khiến tất cả mọi người cảm giác hắn không bằng Dư Sinh, đây chính là sự mất mặt.

Ngoài việc đó ra, điều càng khiến cho Mộ Dung Thu tức giận là Hoa Giải Ngữ, nàng chưa bao giờ nói với hắn câu nào, nhưng lại cười ôn nhu với Diệp Phục Thiên như vậy.

Ánh mắt Mộ Dung Thu lóe lên sự sắc lạnh, hắn bước tới phía khán đài.

Ở một nơi khác, đôi mắt đẹp của Phong Tình Tuyết cũng ngóng nhìn Diệp Phục Thiên, trong ánh mắt có một chút do dự.

"Tên đó thực sự không biết tốt xấu, lại dám chống đối sư trưởng." Mộ Dung Thanh bên cạnh nói.

Phong Tình Tuyết giống như không nghe được lời của nàng ấy, vẫn chăm chú nhìn về phía Diệp Phục Thiên. Diệp Phục Thiên như cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt của hắn cũng hướng về phía nàng, Phong Tình Tuyết thấy ánh mắt hắn đầu tiên là có một tia kinh ngạc, ngay sau đó liền nở một nụ cười nhàn nhạt rồi quay đi.

Nụ cười ấy không có bất kỳ oán hận nào, bình tĩnh tự nhiên giống như nụ cười giữa bằng hữu với nhau nhưng thấy nụ cười đó Phong Tình Tuyết lại cảm giác rất khó chịu, trước kia nụ cười của Diệp Phục Thiên luôn có nét xấu xa, nhưng lần này không có. Nàng hiểu rõ đó chính là khoảng cách.

Tình bạn đã lỡ mất, đã mất đi sẽ không thể có được nữa.

Phong Tình Tuyết xoay người, đôi mắt hơi ửng đỏ, đi về phía khán đài cha nàng đang ngồi.

Mọi người lục tục rời đi, Hoa Giải Ngữ cũng một mình đi về hướng nào đó, không nói chuyện gì với Diệp Phục Thiên. Cảnh tượng này làm cho mọi người lại dấy lên hy vọng, có thể Diệp Phục Thiên và Hoa Giải Ngữ không phải là quan hệ yêu đương như bọn họ tưởng tượng.

"Diệp Phục Thiên." Lúc này, một hình bóng cuốn hút xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện trước mặt Diệp Phục Thiên, căm tức nhìn hắn: "Sao ngươi có thể hành sự lỗ mãng như thế, thi Hương lần này lẽ ra ngươi có thể lọt vào giáp bảng, có cơ hội trở thành đệ tử chính thức như Dư Sinh, mà ngươi lại làm loạn như vậy, chẳng phải đều bị hủy hết sao."

Bạn đang đọc Phục Thiên Thị ( Dịch ) của Tịnh Vô Ngân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi T-Rng
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.