Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Công Chiếm Vương Tọa : Chiến (Kết thúc).

Tiểu thuyết gốc · 1519 chữ

"Đã vậy thì hoàn thành vở diễn này luôn đi."

Trang Minh Viễn vừa nói dứt lời, ngay lập tức hắn đã muốn trải nghiệm thử sức mạnh của mình lúc này.

Liền vỗ một cái thật mạnh lên thành ghế. Từ đó sinh ra một trận sóng xung kích hình phao đánh ra xung quanh.

Thấy vậy, Hạ Chấn Bảo mỉm cười đáp lại.

"Hãy đánh một trận, mừng cho liên minh chúng ta được hình thành."

Nói đoạn hắn lao đến với quyền kình cực mạnh giáng xuống Vương tọa tiên giới.

Uỳnh.

Một vụ nổ lớn vang lên, biến một nửa Lăng Tiêu Thành thành đổ sập. Đâu ai ngờ được rằng, âm thanh vừa rồi cũng là tiếng ngân cuối cùng chấm dứt cuộc tấn công Tiên giới của Vu Chính.

Chẳng bao lâu sau, giữa đống hoang tàn còn lại bên trong Lăng Tiêu Thành. Thân thể kiệt sức của Trương Vệ nằm bên cạnh mép vực vừa đổ xuống trước đó, chàng bây giờ đã tạm thời không còn chút nhận thức nào.

Đồng thời điểm đó, ở chiến trường trung tâm.

Trúc Nam Phong đã sớm nhận ra được kết cục của cuộc chiến này. Vốn dĩ hắn cũng không mặn mà chiến đấu, nên khi vừa nhìn thấy dấu hiệu là lập tức muốn rời đi ngay.

Phải nói rằng, ở chiến trường bên này không có ai thực sự xứng tầm để hắn phải dùng đến sức, vậy nên hắn trở nên nhàm chán cũng là điều dễ hiểu.

Bấy giờ, hắn đi lùi ba bước, đồng thời cầm sẵn trên tay thần bút. Sau đó thì bất chợt xoay người, rồi vẽ lên không gian một vòng tròn lớn, trực tiếp mở ra cánh cổng khổng lồ cao vượt cả mây xanh, đủ sức cho đội quân Hoa Tử Đằng rút lui.

Chuẩn bị xong, hắn liền quát lớn:

"Rút quân!"

Lời từ miệng hắn, như thiên lệnh từ trời được ban ra.

Tức thì quân đội của Vu Chính tiến hành sơ tán theo ba nhóm khác nhau. Nhóm đầu tiên là những kẻ đứng gần cánh cổng nhất, chúng nhanh chóng vượt qua vùng không gian mà thoát khỏi chiến trường đẫm máu.

Kế cận, là nhóm những kẻ không phải khai mở trận pháp triệu hoán, rồi đến nhóm cuối cùng là những kẻ mang trong mình mệnh kỳ.

Sự rút lui cực kỳ có tổ chức bài bản rõ ràng.

Lúc bấy giờ, nhận ra được sơ hở của đối phương. Quân đội tiên tộc nhanh chóng phản công trở lại, nhằm truy quân giết địch lập công.

Nhưng Trúc Nam Phong đã sớm có sự chuẩn bị, hắn là chướng ngại vật cuối cùng của truy quân Tiên tộc.

Nên khi nhận ra sự hung hăng của Tiên quân liền mỉm cười nói:

"Không tự lượng sức. Chết là đúng."

Dứt câu, hắn chắp tay trước ngực để hai ngón cái giơ ra làm một cái giá đỡ. Rồi đặt thần bút lên đó, miệng niệm phép:

"Nhất Dương Bi Thiếp: Thiên Tự Văn."

Từ trên trời hàng triệu triệu những hán tự, bay xuống như thiên thạch giáng thẳng vào đoàn quân Tiên tộc.

Sức mạnh quá áp đảo của hắn, đã khiến đội ngũ Tiên quân tan tác, lúc ấy chẳng còn ai có ý chí để tiếp tục truy đuổi nữa nhờ đó quân đội Hoa Tử Đằng đã rút lui một cách an toàn.

Đồng thời điểm đấy, ở những khu vực giao tranh khác, quân lực của Hạ Chấn Bảo cũng đã thi nhau rút quân một cách nhanh chóng trên diện rộng.

Còn riêng phần của Châu Bá Khả thì hơi rắc rối một chút.

Vì hắn là một đầu lĩnh mà lại còn mang một cái đầu nóng, lúc thông điệp rút quân truyền đến hắn vẫn đang điên cuồng đập phá bên trong Băng Địa.

Sự máu chiến của hắn còn được chứng minh qua việc hắn không màng đến mọi việc xung quanh cứ tập trung vào điều mà hắn cho là đúng.

Mãi cho đến khi lệnh phù hắn đã mang theo từ trước phát sáng. Theo sau đó là một cánh cổng dẫn hắn trở về Nhân giới.

Dù rằng không muốn phụng mệnh, nhưng khi nghe giọng quát từ bên kia vọng qua thì hắn mới tỉnh táo trở lại.

Trước khi rời đi hắn đã nói:

"Tiểu tử, ngươi làm ta khá ấn tượng đấy. Mong rằng sớm gặp lại ngươi trong tương lai không xa."

Cũng thật là may mắn, khi hắn vừa rời đi thì cũng là lúc Tại Thiên cạn kiệt chân khí mà đổ gục tại chỗ. Cậu đã cố gắng đến tận giây phút này quyết cầm chân đối phương tại đây.

Bấy giờ viện binh Tiên giới đã trở về Lăng Tiêu Thành.

Chứng kiến cảnh tượng tàn khốc mà cuộc chiến mang lại đã khiến Độc Cô Ức không thể kìm nén được cơn tức giận.

Tuy nhiên điều hắn quan tâm chính là việc Vương Tọa đã đổi chủ. Nên đã bỏ qua hết tất cả mà đến thẳng nơi xảy ra sự việc.

Tại đó hắn đã thấy Trương Vệ nằm lại bên vách vực thì cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân tiến đến bao vây chàng lại.

Với ngữ điệu nóng giận hắn nói:

"Tên này là ai, mà dám gây ra chuyện tài đình đến như thế."

Sở dĩ hắn khẳng định như vậy, bởi vì trên giữa trán chàng lúc này có một dấu ấn như hạt dẻ màu vàng. Đồng thời toàn thân phát ra một nguồn năng lượng cường hãn, phảng phất trong không gian một chút chánh khí.

Không chờ đợi quá lâu. Hắn nhảy xuống ngựa tiến đến gần chàng, bàn tay cầm ra một thanh đoản kiếm. Định bụng sẽ kết liễu chàng ngay lập tức.

Tuy nhiên khi ý định còn chưa chớm nở. Thì một đạo quang đã tiến đến, chắn ngay trước mặt Trương Vệ. Người đó không ai khác chính là Phục Hổ La Hán, ông chắp tay lại và nói:

"A di đà phật. Nhị hoàng tử, xin hãy thủ hạ lưu tình."

Thấy Phục Hổ ngăn cản mình, Độc Cô Ức bực bội lên tiếng:

"Lão sư phụ nhanh chóng tránh qua sang một bên. Đây là chuyện của Tiên giới, không đến phiên người ngoài như lão can dự vào đâu."

"Bần tăng biết chứ, tuy nhiên..." Nói đoạn, lão hòa thượng thay đổi ngữ điệu thành can gián: "Người này có thể là tân vương của Tiên giới, nếu người giết hắn. Thì rất có khả năng tiên giới sẽ bị tận diệt."

"Lão..."

Độc Cô Ức bị cản nên thoáng chốc có chút tức giận. Thấy vậy Nhiếp Khang cũng xuống ngựa tiến đến mà nói tiếp:

"Dù gì chuyện này cũng không thể thay đổi. Ta biết người này, hắn là Trương Vệ người của Trương Gia Bảo. Giữ hắn lại để Tiên Đế về giải quyết."

Sau đó Nhiếp Khang nhìn vào tay cầm đoản kiếm của Độc Cô Ức mà nói tiếp:

"Nếu hôm nay người tự ý quyết định xuống tay với con người này, e rằng sau này có phật ý của Tiên đế người có trăm cái mạng cũng không thể chuộc lại được."

Nghe vậy, Độc Cô Ức cũng đành thu lại ý định của bản thân. Dù nói kiểu gì hắn cũng là người hiểu chuyện, hắn không muốn vì một chút việc mà bản thân bị trách tội xuống. Sau này rất khó có cơ hội cạnh tranh chức vị.

"Vậy các ngươi nói ta nên làm gì tiếp theo."

Lời Nhiếp Khang nói hắn đã chịu nghe, nên vị quân sư này liền hiến kế tiếp:

"Tạm thời giam hắn vào ngục, cùng những đồng minh của hắn ngoài kia. Tuy nhiên không thể sơ sài được, phải đối đãi đặt biệt chút. Để sau này còn có đường mà tránh đắt tội."

"Được, như ý ngươi."

Độc Cô Ức không suy nghĩ thêm mà gật đầu chấp thuận.

Sau khi nhận lệnh, Nhiếp Khang liền truyền thông điệp đó xuống cấp dưới.

Quân lính nhanh chóng tiến đến mang Trương Vệ cùng Lục Kiếm Bình đang nằm cách đó không xa đi. Không những thế, nhờ có viện quân, quân lính Tiên tộc liền tiến hành vây bắt những người còn lại đã từng theo chàng chiến đấu theo cùng vào ngục.

Dù vậy, nhưng nhóm Tiểu Bảo không hề kháng cự mà tự nguyện đi theo để tránh thương vong đáng tiếc có thể xảy ra.

Khi họ bị tống giam vào ngục ở Kim Lăng được hơn nữa ngày thì cả Tại Thiên cùng Lý Tấn cũng bị đưa đến giam chung một chỗ.

Tình hình lúc này có thể nói là khó nói trước được điều gì sẽ xảy đến. Vì suy cho cùng còn phụ thuộc rất nhiều vào quyết định của quân vương Tiên tộc "Độc Cô Ngạo Tuyết".

Bạn đang đọc Đại Lục Liên Hoa sáng tác bởi Leotam5
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Leotam5
Thời gian
Lượt đọc 3

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.